Chương 11: Sơn Mài Và Bầu Trời Mới
Tháng Bảy, làng Hạ Bằng vào mùa phơi vóc.
Những tấm vải màn đã qua nước sơn đầu được căng ra trên giá tre dọc theo con ngõ xi măng, gió chiều thổi nhẹ làm mép vải chao nhẹ.
Nam ngồi trong xưởng của cha, trên chiếc ghế gỗ thấp quen thuộc, đang dùng cọ mịn phủ lớp sơn lót thứ nhất lên mặt một chiếc hộp đựng thư gỗ mít.
Đây không phải sơn ta nguyên chất như cha anh dùng.
Đây là phiên bản polymer sinh học hoàn chỉnh — công thức VN-2025-009114 — lần đầu tiên được sử dụng trong điều kiện thực tế tại chính làng nơi ý tưởng bắt đầu.
Không mùi cay mũi, không cần đeo khẩu trang cả ngày, không lo sơn bong tróc khi trời lạnh xuống dưới mười lăm độ.
Ông Phúc đứng ở cửa xưởng, tay đút vào túi áo bà ba, nhìn con trai làm việc mà không nói gì.
Tiếng chim se sẻ kêu ríu rít ngoài vườn nhà bên cạnh.
Vân An đến lúc bốn giờ chiều, đi xe con màu trắng, mặc áo thun xanh nhạt và quần vải đơn giản — không vest, không cà vạt, trông khác hẳn lần đầu Nam gặp cô ở văn phòng Cornerstone.
Ông Phúc pha trà mang ra, đặt lên chiếc bàn gỗ thấp giữa sân, rồi vào nhà trong.
Nam lau tay vào mảnh vải cotton, rời chỗ ngồi, ra sân.
Họ ngồi cạnh nhau trên bộ bàn gỗ nhỏ, nhìn về phía cánh đồng cuối làng — lúa tháng Bảy đang xanh đậm, xa xa là dãy tre nhà ai đó in bóng xuống mặt mương nước lặng.
Anh có kế hoạch gì tiếp theo? Vân An hỏi, tay cầm chén trà nhưng chưa uống.
Thương mại hóa công thức, Nam nói, nhưng theo cách khác. Không bán bằng sáng chế trọn gói nữa. Cấp phép theo từng làng nghề, với điều kiện thợ làng được đào tạo và kiểm soát chất lượng đầu ra.
Doanh thu sẽ chậm hơn.
Ừ. Nhưng sẽ bền hơn.
Vân An uống một ngụm trà.
Vạn An muốn đặt vốn vào mô hình đó. Không phải vì nghĩa vụ. Vì chúng tôi đánh giá đây là khoản đầu tư xanh có khả năng sinh lời trong mười năm tới. Cô dừng một giây. Và vì anh chứng minh được rằng anh không bỏ chạy khi mọi thứ khó.
Nam nhìn cô, không nói gì ngay.
Gió chiều thổi qua sân, mang theo mùi sơn ta nhẹ thoáng từ xưởng vọng ra — cái mùi anh đã quen từ khi còn theo cha vào xưởng lúc lên sáu, thứ mùi anh mang theo trong trí nhớ suốt những năm dài ngồi trong phòng lab nhìn vào bình phản ứng thủy tinh.
Thì ký đi, anh nói.
Vân An đặt chén trà xuống bàn.
Khóe miệng cô nhếch lên một chút — không hẳn là nụ cười rộng, nhưng thật hơn bất kỳ thứ gì anh đã thấy trên khuôn mặt lý tính ấy trong suốt những tuần qua.
Tuần sau họp chính thức tại văn phòng. Anh mang luật sư theo.
Được.
Họ ngồi thêm một lúc, nhìn bầu trời Hạ Bằng chuyển từ xanh sang vàng cam ở rìa tây.
Trong xưởng, chiếc hộp thư gỗ mít đang chờ lớp sơn lót khô — lớp đầu tiên trong hành trình dài hơn của một công thức cuối cùng được đứng tên đúng người.
Ông Phúc ra sân, nhặt cái ấm tích đã nguội.
Ở lại ăn cơm không, cô Vân An?
Vân An nhìn Nam một giây.
Cảm ơn bác. Con ở lại.