Chương 1: Cô Gái Bán Hoa Tại Tiệc Cưới Hào Môn
Phạm Thị Hương đứng bên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, đôi tay nắm chặt túi xách nhỏ xinh, thận trọng quan sát không khí bên trong khách sạn Metropole hào nhoáng.
Ánh đèn lấp lánh từ những chiếc đèn chùm khiến không gian thêm phần rực rỡ, nhưng Hương cảm thấy như mình đang lạc lõng trong một thế giới xa lạ.
Chiếc váy của cô, tuy đã được giặt sạch sẽ, vẫn không thể che giấu được sự bình dân và giản dị, hoàn toàn trái ngược với những bộ cánh lộng lẫy của các vị khách xung quanh.
Mồ hôi rịn ra trên trán, Hương đưa tay lên lau nhẹ, cố gắng không để ai nhận ra sự bối rối của mình.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim đập rộn ràng như tiếng trống trong một buổi lễ hội.
Đúng lúc đó, một nhóm người đi ngang qua, tiếng cười nói rôm rả, và Hương cảm nhận được ánh mắt châm chọc từ họ.
“Nhìn kìa, ai đó lại đến với bộ đồ như vừa từ chợ về.” Một cô gái trong nhóm nói với giọng đầy khinh bỉ.
Hương cúi đầu, nhưng lòng không khỏi cảm thấy xót xa.
“Chắc chắn là đến để tìm chồng đại gia.” Một người khác tiếp lời, khiến Hương cảm thấy như bị đâm vào lòng tự trọng.
Cô nuốt nước bọt, cố gắng bước tiếp về phía bàn tiệc, nơi có những món ăn ngon mắt, hi vọng có thể tìm cơ hội nào đó cho mình.
Tuy nhiên, sự chú ý từ mọi người vẫn không ngừng đổ dồn về phía cô.
“Cô này có vẻ không phải là khách mời.” Một người đàn ông trung niên, áo vest đắt tiền, chỉ tay về phía Hương.
Hương cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói của ông ta, nó như một nhát dao sắc nhọn cắt vào sự tự tin đang dần mỏng manh của cô.
“Cô làm ơn ra ngoài giúp tôi.” Ông ta nói, không cần biết đến cảm xúc của cô.
Mồ hôi lăn dài trên gáy Hương, gương mặt cô nóng bừng lên.
Cô cảm thấy như trời đất sụp đổ.
“Tôi chỉ muốn tìm một cơ hội…” Hương lắp bắp, nhưng lời nói của cô như tiếng vọng trong không gian im lặng.
“Cơ hội cho ai?
Cô không xứng đáng ở đây.” Ông ta gắt gỏng, khiến Hương cảm thấy như bị xô đẩy ra khỏi thế giới mà cô vừa hi vọng bước vào.
Cô quay lưng lại, đôi chân run rẩy nhưng không thể dừng lại.
Mỗi bước đi như một cú sốc, khiến lòng tự trọng của cô thêm phần tổn thương.
Khi bước ra khỏi khách sạn, Hương cảm thấy như một cơn bão đang cuốn đi những giấc mơ của cô.
Khách sạn Metropole lùi xa phía sau, nhưng hình ảnh của nó vẫn còn in đậm trong tâm trí cô như một vết thương khó có thể xóa nhòa.
Cô ngồi xuống một bậc thềm gần đó, hơi thở dồn dập, từng nhịp tim như đang mời gọi sự thất bại.
Mồ hôi vẫn chảy ròng ròng, nhưng Hương không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa.
Cô nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi có vài đồng tiền lẻ, và nhận ra rằng mình cần phải đứng lên, không thể để ai đó làm tổn thương thêm nữa.
“Mình sẽ không bỏ cuộc.” Hương thầm nghĩ, nhìn về phía đường phố nhộn nhịp bên ngoài.
Cô đứng dậy, thẳng lưng, và quyết tâm phải tìm ra một cách khác để thay đổi số phận.
Chuyện gì đã xảy ra ở tiệc cưới không thể quật ngã được cô, nhưng nó đã cho Hương một bài học đắt giá về sự phân biệt và định kiến xã hội.
“Tôi sẽ chứng minh rằng mình có thể làm được.” Cô tự nhủ, và bước ra khỏi những điều tồi tệ vừa trải qua.
Ánh nắng ngoài kia như một lời hứa cho những cơ hội mới, và Hương biết rằng cô sẽ không bao giờ quay lại nơi đó một lần nữa mà không có sự chuẩn bị tốt hơn.
Hương đã sẵn sàng để bước vào một cuộc chiến mới, không chỉ để tìm kiếm cơ hội mà còn để tìm kiếm chính bản thân mình.