Chương 3: Đối Đầu Với Nhà Đầu Tư

Phạm Thị Hương ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng ấm áp trong căn phòng nhỏ phản chiếu lên những trang tài liệu lộn xộn.Đêm đã khuya, nhưng cô vẫn miệt mài gõ phím, từng ký tự hiện lên màn hình như những vệt sáng trong màn đêm tĩnh lặng.Áp lực từ buổi thuyết trình sắp tới khiến lòng bàn tay cô rịn một lớp mồ hôi lạnh ngắt, và đôi tay run rẩy khi cô soạn thảo hợp đồng.Hương dừng lại, hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh.“Cố lên, Hương!

Mày có thể làm được mà,” cô tự nhủ, nhưng giọng nói bên trong lại như đang thì thầm những nỗi lo âu.Những trang tài liệu chất đầy trên bàn như những chứng cứ cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô trong suốt thời gian qua.Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.Cô nhấc máy, là tiếng của Linh, bạn thân từ lâu không gặp.“Hương, hôm nay mày có bình tĩnh không?

Sắp đến giờ rồi đấy!” Linh hỏi.Hương cười nhẹ, nhưng nụ cười không còn nguyên vẹn.“Mày biết đấy, tao đã chuẩn bị kỹ lắm rồi.

Chỉ cần không bị choáng ngợp là được.”“Đừng lo!

Mày là người duy nhất có thể làm được điều này.”Hương cảm nhận được sự ủng hộ từ bạn, nhưng cái cảm giác hồi hộp vẫn không thể nào xóa nhòa.“Cảm ơn mày, Linh.

Tao sẽ cố gắng.”Đặt điện thoại xuống, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường chiếu sáng lấp lánh như những vì sao trên trời.Cô tự nhủ bản thân rằng đây chính là cơ hội lớn nhất trong đời, và không thể để nó tuột mất.Sáng hôm sau, Hương đứng trước gương, chỉnh lại bộ vest màu xanh navy, một màu sắc mà cô tin rằng sẽ tôn lên sự chuyên nghiệp và sự tự tin.Cô ngắm mình trong gương, nhưng ánh mắt vẫn không thể giấu đi sự lo lắng.“Hãy tin vào bản thân, Hương!” cô thì thầm.Khi bước vào văn phòng, cô cảm nhận được không khí căng thẳng như một trận chiến đang chờ đợi.Mùi cà phê thơm nồng thoảng qua, nhưng không thể xua tan đi cái cảm giác nặng nề.Hương chậm rãi đi tới phòng họp, mỗi bước chân như một nhịp đập của trái tim.Cô đẩy cửa bước vào, và những ánh mắt đang chăm chú nhìn vào cô khiến cô cảm thấy như mình đang đứng dưới ánh đèn sân khấu.“Chào mọi người, tôi là Phạm Thị Hương, hôm nay tôi sẽ trình bày về dự án đầu tư mà chúng tôi đang triển khai,” cô nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng hơi thở lại dồn dập.Những người ngồi phía đối diện, bao gồm cả những nhà đầu tư hàng đầu, nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh.Cô cảm nhận được sự nghi ngờ trong ánh mắt của họ, như những mũi dao sắc nhọn đâm vào lòng tự tin của mình.“Mời cô bắt đầu,” một người trong số họ nói, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.Hương hít một hơi thật sâu, mở tài liệu ra, nhưng tay cô lại run lên không kiểm soát.Cô cố gắng tập trung, bắt đầu trình bày những điểm mạnh của dự án.“Dự án này không chỉ giúp tăng trưởng lợi nhuận, mà còn tạo ra nhiều cơ hội việc làm cho cộng đồng,” Hương nói, từng câu chữ được thốt ra từ môi cô chậm rãi như một dòng suối chảy.Tuy nhiên, những ánh mắt lạnh lùng không dễ dàng bị xoa dịu.“Cô có thể cung cấp thêm thông tin về chứng cứ pháp lý cho dự án này không?” Một giọng nói vang lên, cắt ngang dòng trình bày của cô.Hương ngẩn người, cảm giác như bị dồn vào chân tường.Cô đã chuẩn bị cho tình huống này, nhưng không khỏi cảm thấy e ngại.“Chắc chắn rồi.

Chúng tôi đã có đầy đủ hồ sơ và giấy tờ chứng minh tính hợp pháp của dự án này,” Hương đáp, cố gắng kiềm chế không để giọng nói run rẩy.Cô mở một tập tài liệu mà cô đã chuẩn bị từ trước, đưa cho từng người trong hội đồng.“Đây là những hợp đồng và giấy tờ cần thiết, tôi hy vọng sẽ làm rõ được những nghi ngờ của các vị,” cô nói, ánh mắt kiên định như một người chiến sĩ đang đứng giữa trận địa.Hương nhìn thấy một số nhà đầu tư bắt đầu trao đổi với nhau, sự quan tâm của họ dường như đã tăng lên.“Rất tốt, nhưng chúng tôi cần thêm thời gian để xem xét,” một trong số họ lên tiếng, khiến tim Hương như ngừng đập.“Tôi hiểu, nhưng xin hãy cho tôi biết rõ về những điều mà các vị còn băn khoăn,” Hương đáp, cố gắng giữ vững tinh thần.“Chúng tôi cần thêm sự đảm bảo về khả năng sinh lời của dự án,” một người khác nói, giọng điệu thách thức.Hương nắm chặt tay lại, cảm giác như mình đang ở giữa một cuộc chiến không hồi kết.“Dự án của chúng tôi đã được phân tích kỹ lưỡng và chúng tôi có những số liệu rõ ràng để chứng minh điều đó,” cô đáp, mỗi từ như một viên đạn bắn ra khỏi khẩu súng.Cô trình bày những số liệu mà cô đã chuẩn bị, và cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.Ánh mắt của những nhà đầu tư dần chuyển từ nghi ngờ sang quan tâm, và Hương cảm thấy một chút hy vọng le lói trong lòng.“Nếu vậy, chúng tôi sẽ xem xét lại,” người đứng đầu hội đồng nói, và Hương cảm thấy như một cơn bão đã qua đi.“Cảm ơn các vị đã lắng nghe,” Hương nói, nở một nụ cười nhẹ, nhưng trong lòng cô biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu.Khi bước ra khỏi phòng họp, Hương cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một trận chiến khốc liệt.Dẫu vậy, cảm giác hồi hộp vẫn còn đeo bám, như một cái bóng không bao giờ rời xa.Hương biết rằng, cô đã chiến đấu hết mình, và giờ đây, tất cả phụ thuộc vào những quyết định tiếp theo.Cô tự nhủ rằng mình sẽ không bỏ cuộc, mà sẽ tiếp tục đứng lên, để chứng minh rằng cô xứng đáng với cơ hội này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...