Chương 4: Bước Thụt Lùi Hay Cơ Hội Vàng?
Phạm Thị Hương đứng giữa không gian rộng lớn của hội trường, nơi ánh đèn chói lòa phản chiếu lên những chiếc bàn tiệc sang trọng.
Những chiếc ghế bọc nhung đỏ thẫm xung quanh, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy áp lực.
Cô cảm thấy hơi thở mình dồn dập, từng nhịp tim như đập mạnh hơn khi nhìn thấy những gương mặt nghiêm túc của các nhà đầu tư.
Đầu óc cô quay cuồng với những câu hỏi mà mình đã chuẩn bị, nhưng giờ đây, sự tự tin bỗng chốc rạn nứt khi ánh mắt của họ như những mũi dao sắc bén, chĩa thẳng vào cô.
"Cô có thể cho chúng tôi thấy chứng cứ pháp lý cho mô hình kinh doanh này không?" Một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như băng.
Hương cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên gáy, cô hổn hển đáp: "Tôi...
tôi đang trong quá trình hoàn thiện các thủ tục pháp lý." Nhưng câu trả lời bất lực đó chỉ khiến những ánh mắt thêm châm biếm.
“Vậy có nghĩa là cô không có bằng chứng cụ thể nào?” Một người phụ nữ trẻ tuổi, tóc ngắn, nheo mắt lại, hỏi với vẻ thách thức.
Hương nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh.
Thay vì lùi bước, cô quyết định phải đối mặt.
"Tôi có một kế hoạch rõ ràng cho tương lai, và tôi có thể chứng minh rằng mô hình này là khả thi," Hương nói, giọng cô dần mạnh mẽ hơn.
Nhưng những câu hỏi vẫn ào ạt như sóng vỗ vào bờ.
"Cô có thực sự hiểu rõ về thị trường mà mình muốn tham gia không?" Một nhà đầu tư khác, vóc dáng to lớn, nhướn mày hỏi, khiến Hương cảm thấy như mình đang bị tra tấn.
"Tôi đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng về thị trường này," cô nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Nhưng, cô có thể chứng minh rằng mô hình của mình sẽ tạo ra lợi nhuận trong năm đầu tiên không?” Ánh mắt của Hương trở nên sắc bén hơn.
Cô không thể để mình bị đánh bại bởi những câu hỏi mang tính chất hoài nghi ấy.
"Tôi cần thời gian để chuẩn bị một cách kỹ lưỡng hơn," Hương kiên quyết, nhưng giọng nói của cô vẫn văng vẳng sự lo lắng.
Nhà đầu tư trung niên kia nhếch môi, như thể không tin vào những gì cô vừa nói.
"Thời gian là thứ mà chúng tôi không thể cho phép." Anh ta lắc đầu, ánh mắt không hề có chút thương hại.
Hương cảm thấy lòng tự trọng của mình như bị đè nén, nhưng trong lòng lại trỗi dậy một quyết tâm mãnh liệt.
"Tôi hiểu rằng điều này không dễ dàng, nhưng không có gì là không thể," cô đáp lại, quyết định không để sự chán nản chiếm lĩnh.
Cô nhìn quanh, thấy những ánh mắt chăm chú, có người đang ghi chép, có người thì thì thầm với nhau.
Hương không thể để họ thấy sự yếu đuối của mình.
"Tôi sẽ mang đến cho các bạn những chứng cứ rõ ràng nhất, nếu cho tôi thêm thời gian," cô tiếp tục, quyết tâm trong mắt ánh lên.
Các nhà đầu tư nhìn nhau, như đang trao đổi một cách im lặng.
“Bao lâu?” Một giọng nói cất lên, làm Hương giật mình.
“Tôi cần ít nhất một tháng để hoàn thiện và có đủ dữ liệu chứng minh,” Hương trả lời, cảm giác như mình đang đứng trên một cây cầu mong manh.
Nhà đầu tư trung niên gật đầu, nhưng không có sự chấp thuận nào hiện rõ trên gương mặt ông.
"Cô có thể mất cơ hội này," ông ta nói, giọng điệu không chút nhân nhượng.
“Tôi hiểu, nhưng tôi không thể đưa ra những điều không chắc chắn,” Hương đáp, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Giây phút ấy, cô biết rằng mọi thứ đều phụ thuộc vào quyết định của họ.
“Chúng tôi sẽ xem xét,” người phụ nữ trẻ tuổi nói rồi quay đi.
Hương cảm thấy như một cơn sóng đổ ập vào người, cơn khủng hoảng đang dồn dập ập đến.
Cô đứng lặng giữa hội trường, những ánh đèn chói chang như chiếu thẳng vào tâm can cô.
“Còn những nhà đầu tư khác thì sao?” Hương tự hỏi, lòng đầy lo âu.
Cô không thể để cơ hội này trôi qua trong tay.
“Tôi sẽ làm được,” Hương thầm nhủ với chính mình, quyết tâm lấp đầy những thiếu sót mà mình đang mắc phải.
Hương quay người rời khỏi hội trường, nhưng không phải để bỏ cuộc.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ngột ngạt dần tan biến.
“Mình sẽ trở lại,” cô thầm thì, như một lời hứa với chính mình.
Đứng ở lối ra, Hương cảm thấy như có một luồng sinh khí mới tràn về, như thể ánh sáng phía trước đang chờ đón cô.
“Mình sẽ chuẩn bị thật kỹ lưỡng,” cô quyết tâm, ánh mắt trở nên sáng rực.
Cuộc chiến này chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.
Hương biết rằng những gì cô đang làm không chỉ là vì bản thân mà còn vì những giấc mơ lớn lao hơn.
Và cô sẽ không bao giờ từ bỏ.