Chương 6: Ánh Sáng Cuối Đường Hầm
Phạm Thị Hương ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh nhấp nháy phản chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi mắt thâm quầng như hai hố đen sâu hoắm.
Cô khẽ thở dài, hai tay nắm chặt vào nhau, cảm giác mồ hôi bắt đầu rịn ra ở lòng bàn tay.
Những ngày qua trôi qua như một cơn ác mộng, từ khi bị đuổi khỏi bữa tiệc cưới hào môn đến việc phải đối mặt với cáo buộc từ những kẻ thù không đội trời chung.
Hương mím môi, không thể để mình gục ngã trong lúc này.
“Mình phải tìm ra chứng cứ,” cô lẩm bẩm, giọng nói khẽ như một lời hứa với bản thân.
Cô mở ngăn kéo bàn, nơi chứa đựng những tài liệu lộn xộn, từng tờ giấy, biên lai và hóa đơn chất chồng như một ngọn núi nhỏ.
Hương lục lọi từng thứ, mỗi tờ giấy được lật lên với sự cẩn trọng, nhưng không có gì có thể giúp cô thoát khỏi tình huống hiện tại.
Đột nhiên, một chiếc phong bì màu vàng cũ kĩ lọt vào tầm mắt cô.
Cô đưa tay ra, tim đập nhanh hơn, một cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực.
Khi mở ra, một bản sao kê ngân hàng hiện ra, và những con số trên đó như những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn.
“Đúng rồi!
Đây chính là thứ mình cần!” Hương reo lên, hơi thở dồn dập, ánh mắt sáng rực lên đầy hy vọng.
Cô cẩn thận xem xét, từng con số, từng khoản giao dịch, và sự trong sạch của mình bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn.
“Nếu mình có thể chứng minh rằng khoản tiền đó không phải từ nguồn bất hợp pháp…” Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trước khi một cơn lo âu khác ập đến.
Liệu có ai sẽ tin vào lời của một cô gái bán hoa?
Một giọng nói bên trong cô thì thầm.
Hương dụi mắt, quyết tâm không để những suy nghĩ tiêu cực làm lung lay sự kiên định.
“Mình sẽ chứng minh điều này,” cô thì thầm, giọng chắc nịch hơn bao giờ hết.
Những câu chữ trong bản sao kê như những mũi tên, nhắm thẳng vào trái tim của những kẻ đang muốn hạ bệ cô.
Hương bắt đầu gõ máy tính, lần lượt biên soạn đơn khiếu nại, từng từ được lựa chọn cẩn thận, như thể cô đang khiêu khích đối thủ bằng chính những lập luận của mình.
Cô không thể để cho sự yếu đuối chiếm ưu thế, không thể để cho những tiếng cười chế nhạo từ bữa tiệc cưới ngày hôm đó còn vang vọng trong đầu.
Giữa những giọt mồ hôi rịn ra ở gáy và những cơn đau nhức ở cổ tay, Hương vẫn kiên trì, không ngừng nghỉ.
“Nếu có ai muốn chống lại mình, họ sẽ phải chuẩn bị cho một cuộc chiến thực sự,” cô tự nhủ.
Thời gian trôi qua như một cái chớp mắt, và khi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng của bình minh bắt đầu ló dạng.
Cô không hề nhận ra rằng mình đã làm việc suốt đêm, và đôi mắt cô giờ như hai hòn đá nặng trĩu.
Nhưng bên trong, ánh lửa kiên cường vẫn cháy mãnh liệt.
Hương nhấc điện thoại lên, gọi cho Chi, người bạn thân nhất và cũng là luật sư của cô.
“Chi, mình cần cậu giúp đỡ.
Mình đã tìm thấy một chứng cứ quan trọng.” Giọng Chi bên kia vang lên, đầy lo lắng: “Cái gì vậy Hương?
Cậu có ổn không?” “Mình ổn, nhưng mình cần phải gặp cậu gấp,” Hương đáp, giọng điệu mang theo sự quyết tâm.
“Ok, mình sẽ đến ngay.
Địa chỉ cũ nhé?” “Đúng vậy,” Hương đáp, giọng vẫn chắc nịch.
Cô đặt điện thoại xuống, lòng tràn đầy hy vọng.
Hương đứng dậy, đưa tay lên kéo lại chiếc áo khoác, rồi ngắm mình trong gương.
Người con gái trong gương vẫn mang một sức sống mãnh liệt, mặc dù có phần lôi thôi.
Cô thở ra, tự nhủ rằng mình không thể để bản thân gục ngã.
“Mình sẽ làm cho họ thấy mình không phải là một kẻ thua cuộc,” Hương nói với chính mình, và rồi bước ra ngoài.
Khi đến quán cà phê, không gian tràn ngập ánh sáng tự nhiên, nhưng Hương không thể cảm nhận được sự ấm áp của nó.
Chi đã đến, ngồi ở bàn gần cửa sổ, ánh mắt dõi theo Hương với vẻ lo lắng.
“Cậu trông không ổn lắm,” Chi nói, giọng nhẹ nhàng.
“Mình không sao, Chi.
Mình đã tìm thấy chứng cứ,” Hương đáp, ánh mắt sáng lên khi nhắc đến bản sao kê.
“Chứng cứ gì vậy?” Chi hỏi, sự quan tâm hiện rõ trên nét mặt.
“Một bản sao kê ngân hàng, có thể chứng minh mình không liên quan đến những cáo buộc đó,” Hương nói, giọng điệu đầy tự tin.
Chi nhướng mày, sự thích thú lóe lên: “Thật sao?
Đây là một tin tốt!” “Đúng vậy, nhưng mình cần cậu giúp đỡ để trình bày nó một cách hợp lý,” Hương đề nghị, ánh mắt dán chặt vào Chi.
“Tất nhiên rồi, mình sẽ giúp cậu,” Chi gật đầu, nụ cười nở trên môi, như thể ánh sáng mặt trời vừa chiếu rọi vào nơi tăm tối.
Hai người bắt đầu lập kế hoạch, từng bước một, như những chiến binh đang chuẩn bị cho một trận đánh lớn.
Hương cảm nhận được sức mạnh từ Chi, và trong lòng cô, niềm tin đang dần được khôi phục.
“Chúng ta sẽ không để cho ai đè bẹp mình,” Hương nói, và Chi gật đầu đồng tình.
Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng Hương cảm thấy ánh sáng đang dần ló dạng ở cuối đường hầm.