Chương 5: Cuộc Khủng Hoảng Tột Đỉnh
Phạm Thị Hương đứng giữa sảnh làm việc của cơ quan thi hành án, trái tim cô đập rộn ràng như thể một nhạc trưởng đang chỉ huy một bản giao hưởng hỗn loạn.
Mồ hôi bắt đầu lăn dài trên sống mũi, đọng lại ở khóe môi.
Cô nhắm mắt lại một chút, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh.
"Cô Hương, có thể cho tôi biết lý do mà tài sản của cô lại bị phong tỏa không?" - Giọng nói của viên chức có phần lạnh lùng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Hương mở mắt, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, ánh mắt cô kiên định.
"Tôi không biết, tôi hoàn toàn không liên quan đến vụ kiện đó!" - Cô đáp, giọng nói vang lên mạnh mẽ nhưng không giấu được sự lo lắng.
Ánh mắt viên chức ánh lên sự nghi ngờ, ông ta gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tạo ra những tiếng gõ đều đều như nhắc nhở cô về sự nghiêm trọng của tình huống này.
"Cô phải hiểu rằng việc này không thể giải quyết dễ dàng như vậy.
Tòa án đã ra quyết định rồi." Hương cảm thấy một luồng khí lạnh toát ra từ lời nói của ông ta, khiến cô rùng mình.
Cô đã lao động cật lực để gây dựng sự nghiệp, giờ chỉ vì một vụ kiện không liên quan, tất cả có thể sụp đổ.
Cô quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người tấp nập đi lại.
Họ không biết rằng trong lòng cô đang sôi sục như một cơn bão lớn.
"Nếu không có chứng cứ gì rõ ràng, tôi sẽ kháng cáo!" - Cô tuyên bố, giọng nói dường như mạnh mẽ hơn trước, nhưng đôi tay thì khớp run rẩy.
Viên chức nhướng mày, ánh mắt vẫn sắc lạnh.
"Cô có thể kháng cáo, nhưng không thể giải quyết tình hình này ngay lập tức.
Tất cả đều cần thời gian và quy trình." Hương cảm thấy huyết áp tăng lên, mồ hôi ướt đẫm áo cô.
Cô phải tìm ra cách để giải quyết mọi chuyện này, bất chấp mọi giá.
Cô rời khỏi cơ quan, lòng nặng trĩu.
Đám đông ngoài kia vẫn tấp nập, nhưng trong mắt Hương, họ như những bóng ma không có ý nghĩa gì.
Trên đường trở về văn phòng, cô quyết định ghé qua một quán cà phê nhỏ trên phố Điện Biên Phủ, nơi cô thường lui tới để tìm cảm hứng làm việc.
Ngồi ở góc quán, cô gọi một ly cà phê đen, và cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong đầu.
Hương cầm ly cà phê, nhưng các ngón tay không ngừng run rẩy, khiến cà phê suýt đổ ra bàn.
"Cô không sao chứ?" - Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, làm cô giật mình.
Đó là Lê Huy, người bạn thân nhất của cô.
Hương nhìn lên, đôi mắt cô lấp lánh nhưng không thể che giấu nỗi buồn.
"Mình đang gặp rắc rối lớn, Huy à..." Lê Huy ngồi xuống, ánh mắt anh đầy lo lắng.
"Vụ kiện kia có liên quan đến công ty của cô phải không?" "Đúng vậy, nhưng mình hoàn toàn không biết gì về nó!" - Cô gật đầu, giọng nói đầy khẩn trương.
Lê Huy nhíu mày, rõ ràng anh đang cố gắng suy nghĩ.
"Có lẽ mình nên tìm hiểu thêm thông tin.
Nếu có chứng cứ rõ ràng, có lẽ chúng ta có thể lật ngược tình thế." Hương gật đầu, cảm thấy một tia hy vọng le lói trong lòng.
"Nhưng mình cần phải hành động ngay bây giờ, không thể chậm trễ thêm nữa!" Huy nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn Hương.
"Chúng ta có thể đến gặp luật sư ngay lập tức.
Họ sẽ giúp chúng ta kiểm tra các tài liệu và xem có lỗ hổng nào không." Hương cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì quyết tâm.
"Đúng, hãy đi ngay thôi!" Hai người rời quán cà phê, bước ra ngoài, những cơn gió nhẹ thổi qua làm cho Hương cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Nhưng trong lòng cô vẫn nặng trĩu nỗi lo âu.
Trên đường đến văn phòng luật sư, Hương không ngừng nghĩ về các tài liệu, các chứng cứ mà cô cần thu thập.
Cô biết rằng chỉ cần một sơ hở nhỏ cũng có thể cứu vãn tình hình này.
Đến nơi, Hương và Huy nhanh chóng vào phòng làm việc của luật sư.
Một người đàn ông trung niên, có diện mạo nghiêm túc, ngồi sau bàn làm việc.
Ông ta nhìn lên, ánh mắt sắc bén như một con dao.
"Chào hai bạn, tôi nghe nói về tình hình của cô Hương.
Chúng ta cần phải làm việc nhanh chóng." Hương gật đầu, cảm thấy một chút an tâm khi có sự hỗ trợ từ một chuyên gia.
"Tôi cần tất cả các tài liệu liên quan đến vụ kiện, cũng như bất kỳ thông tin nào cô có về các bên liên quan.
Mọi thứ có thể giúp tôi xây dựng một chiến lược phòng thủ." Cô nhanh chóng lấy ra các tài liệu, bàn giao cho luật sư.
Mồ hôi tiếp tục lăn dài trên trán cô, nhưng lần này, cảm giác lo lắng đã dần chuyển thành quyết tâm.
"Chúng ta sẽ làm hết sức mình để bảo vệ quyền lợi của cô.
Không để một vụ kiện vô lý làm hỏng tất cả những gì cô đã gây dựng." - Luật sư nói, giọng điệu chắc chắn, khiến Hương thở phào nhẹ nhõm.
Thời gian trôi qua, Hương và Huy cùng luật sư làm việc không ngừng nghỉ.
Hương cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng thấy một sức mạnh mới đang dâng trào trong mình.
Cuối cùng, sau hàng giờ làm việc, luật sư đứng dậy, đưa ra một kế hoạch cụ thể.
"Chúng ta sẽ yêu cầu xem xét lại các chứng cứ và nếu cần, sẽ kháng cáo lên tòa án." Hương cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm, như thể một tảng đá lớn đã được gỡ bỏ khỏi vai.
"Cảm ơn ông rất nhiều!" "Đừng vội cảm ơn, công việc mới chỉ bắt đầu.
Nhưng tôi tin rằng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, chúng ta có thể vượt qua thử thách này." Hương và Huy rời văn phòng luật sư, ánh nắng chiều rực rỡ chiếu sáng con đường phía trước.
Cô cảm thấy một sức sống mới dâng trào, và mặc kệ những sóng gió phía trước, cô sẽ không bỏ cuộc.
"Mình sẽ không để ai đánh bại mình, Huy à!" - Cô nói, quyết tâm trong từng chữ.
Huy mỉm cười nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy ủng hộ.
"Tôi tin vào cô." Và trong khoảnh khắc đó, Hương biết rằng mình không đơn độc trong cuộc chiến này.