Chương 4: Âm Mưu Đen Tối và Bước Đối Đầu

Trần Đông Hải ngồi lặng lẽ trong văn phòng tối tăm, ánh đèn neon nhấp nháy bên ngoài cửa sổ kính lớn, tạo nên những bóng đổ kỳ quái trên tường.

Đêm đã sâu, những cơn mưa lạnh lẽo vẫn rơi đều trên phố phường Hà Nội, nhưng lòng anh lại rạo rực một cảm giác căng thẳng không thể nào tả nổi.

Hải nhìn vào chiếc hộp thiếc rỉ sét đựng bút mực cũ kỹ, một vật tưởng chừng vô giá trị lại trở thành biểu tượng của quá khứ đau thương.

Đó là tất cả những gì còn lại của anh trong căn biệt thự xa hoa mà gia đình Lê Gia đã khinh thường anh.

Nhưng họ không hề biết rằng, anh chính là người đứng sau 80% lượng thép cường độ cao chống đỡ các tòa nhà tại khu đô thị Hà Ngoại.

Trong 24 giờ tới, anh buộc phải chứng minh điều đó.

Hải thở dài, cảm giác nỗi đau trong lòng như một con rắn quấn chặt xung quanh trái tim anh.

Nhưng anh không có thời gian để khóc than.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, làm anh giật mình.

Đó là Nguyễn Hoàng Oanh, luật sư tài ba mà anh đã gặp trong buổi họp trước đó.

“Hải, chúng ta cần phải gặp nhau gấp,” giọng Oanh khẩn trương, không một chút chần chừ.

“Có chuyện gì vậy?” Hải cảm thấy một cơn sốt lạnh chạy dọc sống lưng.

“Tôi vừa nhận được thông tin quan trọng về việc Lê Gia đang âm thầm lên kế hoạch loại bỏ anh khỏi vị trí chủ tịch tập đoàn,” Oanh nói, từng từ đều chứa đựng sự lo lắng.

“Làm sao có thể?” Hải không thể tin vào tai mình.

“Họ đã đưa ra một đề nghị cổ đông trái ngược với những gì anh đã thỏa thuận với tôi,” Oanh tiếp tục.

“Chúng ta phải gặp nhau ngay lập tức để thảo luận về cách phản ứng,” cô nói, và rồi cúp máy.

Hải cảm thấy như một cú đấm mạnh vào mặt.

Trong đầu anh, hình ảnh những khuôn mặt lạnh lùng của các cổ đông Lê Gia hiện lên, họ không hề có ý định để anh giữ quyền điều hành bất kỳ giây phút nào nữa.

Anh đứng dậy, gạt bỏ sự hoang mang trong lòng, quyết định phải đối mặt với chúng một cách dứt khoát.

Rời khỏi văn phòng, Hải bước ra ngoài, cơn mưa lạnh vẫn không ngừng rơi.

Hơi nước từ những cơn mưa kết hợp với không khí oi ả của Hà Nội khiến anh cảm thấy ngột ngạt.

Nhưng lòng anh đã tràn đầy quyết tâm.

Hải lái xe đến quán cà phê nơi anh hẹn gặp Oanh, một nơi quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ giữa đêm mưa.

Quán cà phê nhỏ nhắn ấm cúng, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh bên trong tâm hồn anh.

Khi bước vào, anh thấy Oanh đã chờ sẵn, gương mặt cô căng thẳng, đôi mắt sáng rực như những ngọn đèn trong đêm.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Oanh nói ngay khi Hải ngồi xuống.

“Họ đã tổ chức một cuộc họp cổ đông khẩn cấp vào sáng mai,” cô tiếp tục, giọng nói lộ rõ sự lo lắng.

“Nếu không có bằng chứng chứng minh quyền sở hữu của anh, họ sẽ tước quyền điều hành của anh,” Oanh nhấn mạnh từng từ.

“Vậy bằng chứng của tôi đang ở đâu?” Hải hỏi, lòng tràn đầy sự hồi hộp.

“Trước tiên, anh cần phải lấy lại file ghi âm lưu trên iCloud mà anh đã sử dụng để thảo luận về hợp đồng với tập đoàn,” Oanh nói.

“Đó là chứng cứ quan trọng nhất, nếu không có nó, mọi thứ sẽ đi vào ngõ cụt.”

Hải gật đầu, cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Còn nữa, anh cần phải chuẩn bị bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với số dư 50 tỷ VNĐ,” Oanh tiếp tục, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Hơn nữa, hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số cũng phải được mang theo.”

“Tôi hiểu rồi,” Hải nói, cảm giác như một cỗ máy đang chạy đua với thời gian.

“Nhưng mà, có một điều tôi lo ngại,” Oanh chần chừ một chút.

“Hải, có khả năng có những âm mưu đen tối khác đằng sau việc này.”

Hải cảm thấy trong lòng dâng lên một cơn sóng dữ.

“Họ sẽ không dừng lại chỉ vì những bằng chứng đó,” Oanh nói tiếp, “Họ có thể làm mọi thứ để đạt được mục đích.”

“Vậy tôi phải làm gì?” Hải hỏi, ánh mắt kiên quyết.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về những cổ đông mà anh đang đối mặt,” Oanh trả lời.

“Tôi sẽ điều tra từng người một, tìm hiểu về những mưu đồ của họ.”

Hải gật đầu, cảm giác như một ngọn lửa mạnh mẽ bùng lên trong lòng.

“Chúng ta sẽ không để họ đánh bại mình,” anh nói, giọng chắc nịch.

“Tôi sẽ chứng minh cho họ thấy rằng tôi không phải là người dễ bị đè bẹp.”

Những từ đó vang vọng trong tâm trí anh, như một lời hứa mạnh mẽ với bản thân.

Hải đứng dậy, quyết tâm đã tràn đầy, anh sẽ không để cho những âm mưu đen tối từ Lê Gia có thể chèn ép mình thêm lần nào nữa.

Đêm mưa càng lúc càng dày đặc, nhưng ánh sáng trong lòng anh đang tỏa sáng hơn bao giờ hết.

Giờ đây, anh không còn là người đàn ông yếu đuối mà họ nghĩ nữa.

Hải sẽ chiến đấu vì danh dự của mình, vì những gì thuộc về anh.

“Cảm ơn Oanh,” anh nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

“Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau, không gì có thể ngăn cản được chúng ta.”

Và thế, cuộc chiến của Trần Đông Hải bắt đầu từ đây, trong âm thầm và lặng lẽ, nhưng sẽ không bao giờ chịu thua.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...