Chương 3: Cuộc Đua Chạy Đua Thời Gian

Hà Nội đêm trở nên rét mướt hơn bao giờ hết, từng hạt mưa rơi nhẹ nhàng, như những giọt nước mắt của bầu trời.

Trần Đông Hải đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh đèn yếu ớt từ chiếc đèn bàn cũ kĩ chiếu sáng gương mặt anh tái đi vì lo lắng.

Những ký ức vụn vỡ về cuộc sống xa hoa trong biệt thự Lê Gia hiện lên như những mảng ghép rời rạc, nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến.

Chiếc hộp thiếc rỉ sét trên bàn là di sản duy nhất còn lại của anh, chứa đựng những cây bút mực đã cạn màu và những trang giấy đã vàng ố.

“Mình đã từng là ai?” - anh tự hỏi, đôi tay siết chặt lại, những khớp tay trắng bệch vì áp lực.

Hải hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để mình gục ngã.

“Tôi là Trần Đông Hải, Chủ tịch Tập đoàn Thép Hải Gia!” - anh tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, như một lời khẳng định về vị trí của mình.

Để chứng minh điều đó, anh cần phải tìm ra bằng chứng thuyết phục trong 24 giờ tới.

Hải thở dài, mở laptop ra, màn hình sáng lên, ánh sáng trắng phát ra chiếu vào khuôn mặt anh, làm nổi bật những dấu vết của sự mệt mỏi và lo âu.

Vị trí của anh trong tập đoàn không chỉ là một chiếc ghế, mà còn là danh dự, là niềm tự hào mà anh đã xây dựng cả đời.

Đầu tiên, anh cần tìm file ghi âm lưu trữ trên iCloud, nơi mà anh đã cẩn thận lưu lại những cuộc họp quan trọng, trong đó có cả những quyết định chiến lược liên quan đến tập đoàn.

Hải nhanh chóng mở ứng dụng iCloud, nhập mật khẩu, nhưng mỗi lần nhập đều khiến anh cảm thấy như thời gian đang chạy ngược lại.

“Mau lên, không còn thời gian nữa!” - anh tự nhắc nhở mình, ánh mắt đã vằn tia máu, một dấu hiệu của sự căng thẳng.

Cuối cùng, anh cũng đã truy cập được vào tài khoản của mình.

Những file âm thanh hiện ra trước mắt, và trong đó, một file có tiêu đề “Cuộc họp cổ đông tháng trước” khiến trái tim anh đập mạnh.

Hải mở file đó lên, âm thanh vang lên rõ ràng, những giọng nói quen thuộc, trong đó có cả giọng của Lê Gia, đang bàn luận sôi nổi về những dự án tương lai của tập đoàn.

“Phải, phải, mọi thứ đều nằm trong tay tôi...” - giọng nói của Lê Gia vang lên, đầy tự mãn.

Hải cảm thấy cái lạnh trong lòng như bị đè nén, nhưng không thể để nỗi sợ hãi đó chi phối mình.

“Mình phải làm rõ điều này,” - anh thì thầm, đôi tay lướt nhanh trên bàn phím.

Hải quay lại với những bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank, với số dư 50 tỷ VNĐ mà anh đã tích lũy được từ những năm tháng làm việc không ngừng nghỉ.

Đó là một con số không hề nhỏ, và chứng minh rằng anh có quyền kiểm soát không chỉ tài sản mà cả danh tiếng của tập đoàn.

“Hãy để họ thấy, tôi không phải là kẻ yếu đuối,” - anh tự hứa với bản thân.

Khi anh đang tìm kiếm thông tin về hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, thì đột nhiên, điện thoại rung lên, bên màn hình hiện lên cái tên “Nguyễn Hoàng Oanh”.

Hải do dự một chút nhưng rồi quyết định nhấc máy.

“Alo, Oanh,” - anh nói bằng giọng trầm, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Hải, tôi nghe tin từ Lê Gia, họ đang chuẩn bị gây áp lực lên bạn.” - Oanh nói, giọng điệu mạnh mẽ nhưng cũng đầy lo lắng.

“Tôi biết,” - Hải thở dài, “Nhưng tôi sẽ không từ bỏ dễ dàng.”

“Bạn cần phải tìm bằng chứng càng nhanh càng tốt,” - Oanh khuyến khích, “Tôi đang ở một quán cà phê gần đó, có thể giúp bạn.”

“Cảm ơn Oanh, tôi sẽ đến ngay,” - Hải đáp, lòng tràn đầy quyết tâm.

Rời khỏi căn phòng, Hải khoác chiếc áo khoác dày, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm Hà Nội len lỏi qua từng lớp vải.

Đường phố vắng vẻ, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng bước chân anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Như một người lính ra trận, mỗi bước đi của Hải là một bước tiến về phía tương lai, không còn thời gian để sợ hãi.

Quán cà phê nơi Oanh chờ đợi nằm trên một con phố nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp phát ra từ bên trong như một ngọn hải đăng giữa cơn bão.

Bước vào quán, Hải thấy Oanh đang ngồi ở góc, vẻ mặt lo âu nhưng kiên định.

“Hải, bạn đã có gì chưa?” - Oanh hỏi ngay khi anh ngồi xuống.

“Tôi đã tìm thấy file ghi âm và bản sao kê tài khoản,” - Hải trả lời, ánh mắt lóe lên hy vọng.

Oanh gật đầu, “Tốt, nhưng chúng ta cần hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.”

“Đúng vậy, tôi sẽ tìm cách lấy bản sao,” - Hải khẳng định, lòng tự tin đã trở lại.

Cả hai người đều ý thức được rằng thời gian đang trôi qua từng giây, và áp lực từ Lê Gia đang ngày càng nặng nề.

“Chúng ta không thể để họ chiến thắng,” - Oanh nói, giọng mạnh mẽ và quyết đoán.

“Đúng, tôi sẽ chứng minh rằng tôi là Chủ tịch Tập đoàn Thép Hải Gia,” - Hải đáp, cảm nhận được ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy trong lòng.

Chưa bao giờ, anh cảm thấy mình cần phải chiến đấu hơn lúc này, và từng giây phút trôi qua đều mang một ý nghĩa sống còn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...