Chương 2: Gặp Gỡ Luật Sư Tài Ba

Trần Đông Hải ngồi một mình trong quán cà phê nhỏ bên đường Nguyễn Thái Học, mưa vẫn rơi lác đác bên ngoài, tạo nên những âm thanh rào rạt, như tiếng lòng anh đang rối bời.

Ở giữa không gian ẩm ướt, anh cảm nhận được nỗi u ám bao trùm, như sự mờ mịt trong tương lai của chính mình.

Hàng ghế gỗ cũ kỹ, mùi cà phê nồng nàn và những ánh đèn vàng vọt, tất cả đều khiến anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.

Hải đã đặt lịch hẹn với Nguyễn Hoàng Oanh, một luật sư nổi tiếng với sự thông minh và sắc sảo.

Nhưng giờ đây, anh không biết mình sẽ phải nói gì với cô ấy.

Đúng 10 giờ sáng, tiếng chuông cửa kêu lên, đánh thức anh khỏi những suy nghĩ miên man.

Nguyễn Hoàng Oanh bước vào, mái tóc dài thả buông tự do, chiếc áo khoác công sở ôm gọn lấy thân hình thanh mảnh, tạo nên vẻ đẹp vừa quyến rũ vừa trí thức.

Cô nhìn anh bằng đôi mắt sáng, ánh mắt sắc sảo khiến anh cảm thấy như đang bị soi mói, nhưng cũng đầy châm biếm.

“Trần Đông Hải, đúng không?” Cô lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng không kém phần quyền lực.

Cảm giác như bị dồn vào thế bí, Hải gật đầu.

“Tôi đã nghe về bạn.” Cô nói, kéo ghế ngồi đối diện anh.

Cảm xúc của anh chợt sôi sục, nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh.

“Cảm ơn vì đã đến.” Anh đáp, cố gắng không để giọng mình run rẩy.

Oanh nhìn thẳng vào mắt anh, không chớp mắt.

“Bạn đang gặp khó khăn với tập đoàn Lê Gia, đúng không?”

Cảm giác như những lời lẽ ấy như một nhát dao cứa sâu vào lòng anh.

“Đúng vậy.” Anh thừa nhận, cảm thấy mình như một kẻ bại trận.

“Nhưng bạn có biết rằng mình đang nắm trong tay một thứ rất quan trọng không?” Cô hỏi, ý nhấn mạnh sự tự tin của mình.

“Có thể là một cơ hội để lật ngược tình thế.” Anh lắng nghe, cảm thấy một tia hy vọng mong manh le lói trong lòng.

Nguyễn Hoàng Oanh bắt đầu trình bày, giọng nói của cô như dòng chảy của một bản giao hưởng hoàn hảo.

“Tôi có điều kiện hợp tác.” Cô nói, thẳng thắn.

“Điều kiện gì?” Hải hỏi, lòng đầy hồi hộp.

“Tôi cần 10% cổ phần và quyền phân phối độc quyền sản phẩm thép cường độ cao mà bạn sản xuất.”

Lời nói của cô như một cú sốc đối với anh.

“Cô...

cô nói gì?” Anh ngạc nhiên, không thể tin vào tai mình.

“Tôi không đùa.” Cô thẳng thắn, ánh mắt không rời khỏi anh.

“Với những gì bạn đang nắm giữ, tôi có thể giúp bạn lấy lại quyền điều hành.”

Trong đầu anh như có hàng trăm suy nghĩ chạy qua.

10% cổ phần có thể là một cái giá quá lớn, nhưng nếu không có cô, anh sẽ chẳng thể nào đối đầu với tập đoàn Lê Gia.

“Tại sao tôi phải tin cô?” Anh hỏi, giọng điệu có phần nghi ngờ.

“Vì tôi là người duy nhất có thể giúp bạn.” Cô nói, nụ cười tự tin xuất hiện trên môi.

“Và tôi không làm việc miễn phí.”

Hải cắn môi, cảm thấy nỗi đau của sự lựa chọn đang dâng trào.

“Cô có bằng chứng gì cho thấy tôi có thể tin tưởng cô?”

“Có.” Oanh đáp, lôi từ trong túi ra một tệp tài liệu.

“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng của bạn, cho thấy bạn có 50 tỷ VNĐ.”

Hải nhìn chăm chú, cảm thấy như mình đang đứng giữa một ván bài lớn.

“Còn đây là các hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mà bạn đã ký, có chữ ký số của bạn.”

Chúng như những bằng chứng không thể chối cãi, khiến anh cảm thấy bối rối.

“Cô có thể giúp tôi lấy lại quyền điều hành?” Anh hỏi, giọng điệu đầy hy vọng.

“Đúng, nhưng bạn phải chấp nhận các điều kiện của tôi.” Cô tiếp tục, ánh mắt kiên định.

“Nếu không, bạn sẽ mất tất cả.”

Trần Đông Hải cảm thấy như một cơn bão đang cuốn trôi mọi thứ xung quanh, và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng số phận của mình giờ đây phụ thuộc vào quyết định của một người phụ nữ tài giỏi.

“Tôi sẽ suy nghĩ về điều này.” Anh đáp, lòng tràn đầy lo lắng.

Nguyễn Hoàng Oanh gật đầu, đứng dậy và bước ra ngoài, để lại anh một mình với những suy nghĩ mông lung và nỗi lo âu dồn nén.

Và trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, giữa những tiếng mưa rơi, anh nhận ra rằng cuộc chiến của mình chỉ mới bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...