Chương 5: Khủng Hoảng 24 Giờ – Cuộc Đua Chống Thời Gian

Đêm mưa Hà Nội vẫn như cơn ác mộng không dứt, từng giọt nước từ mái hiên xối xả đổ xuống, tạo ra những âm thanh nặng nề trên mặt đường nhựa.

Trần Đông Hải đứng giữa căn phòng rộng lớn của biệt thự, nơi mà anh từng gọi là nhà, nhưng giờ đây chỉ còn là một cái bóng của quá khứ.

Chiếc hộp thiếc rỉ sét đựng bút mực cũ kỹ nằm lặng lẽ trên bàn, như một minh chứng cho những kỷ niệm đã qua.

Hải thở dài, ánh mắt dán chặt vào màn hình laptop, nơi có một thông báo từ iCloud hiện lên: "Tập tin ghi âm đã được tải lên thành công".

Đó chính là bằng chứng quan trọng nhất - đoạn ghi âm cuộc họp với các cổ đông, nơi anh đã khẳng định vị trí của mình trong tập đoàn.

Nhưng thời gian không chờ đợi, trong 24 giờ tới, anh phải chứng minh được danh phận của mình.

Hải nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.

Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán, làm ướt đẫm áo sơ mi trắng.

Trong đầu anh, hình ảnh Nguyễn Hoàng Oanh hiện lên, cô gái với ánh mắt sắc sảo và sự lý tính không thể phủ nhận.

"10% cổ phần và quyền phân phối độc quyền" - lời đề nghị của Oanh vẫn văng vẳng bên tai.

Hải biết rằng, nếu không có sự giúp đỡ của cô, anh sẽ không có cơ hội nào để lật ngược tình thế.

Với một quyết tâm mãnh liệt, anh mở chiếc laptop ra, đăng nhập vào tài khoản ngân hàng Techcombank của mình.

Số dư hiện lên: 50 tỷ VNĐ.

Đó chính là nguồn lực cho cuộc chiến sắp tới, nhưng không chỉ có vậy.

Hải cần phải tìm ra bằng chứng chứng minh quyền sở hữu của mình trong tập đoàn Lê Gia.

Những tài liệu quan trọng nằm ở một nơi không hề dễ dàng tiếp cận - văn phòng công ty tại phố Trần Hưng Đạo.

Hải lập tức ra khỏi biệt thự, không còn chút do dự nào nữa.

Hà Nội về đêm, những con đường vắng vẻ, ánh đèn vàng lấp lánh như những vì sao mờ ảo.

Chiếc xe ô tô của anh phóng nhanh qua những con phố, lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm.

Khi đến văn phòng, Hải dừng lại, quan sát xung quanh.

Cánh cửa văn phòng khép hờ, ánh đèn le lói bên trong như một lời mời gọi.

Hải nhẹ nhàng mở cửa, bước vào.

Trong văn phòng, không khí u ám, mùi giấy tờ cũ nồng nặc.

Hải đi thẳng tới bàn làm việc của mình, nơi chất đống những tài liệu chưa được giải quyết.

Tim anh đập loạn xạ, mỗi nhịp tim như một lời nhắc nhở về thời gian đang trôi qua.

Nhưng khi vừa chạm tay vào ngăn kéo, đột nhiên, cánh cửa mở toang, và một người đàn ông trung niên, tóc bạc phơ bước vào.

"Trần Đông Hải!" - Ông ta quát, giọng nói nặng nề như một tảng đá đè nén.

Hải quay lại, ánh mắt vằn tia máu, không thể che giấu sự giận dữ.

"Ông muốn gì?" - Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng không thể kiềm chế được sự căng thẳng.

Người đàn ông chính là Lê Thanh, giám đốc điều hành của tập đoàn, kẻ đã âm thầm tìm cách lật đổ Hải từ lâu.

"Mày không có quyền ở đây!

Mày đã bị loại khỏi cuộc chơi này rồi!" - Lê Thanh gằn giọng, ánh mắt sắc như dao.

Hải không thể để mình bị khuất phục, anh nhếch môi cười khẩy.

"Ông có chắc chắn không?" - Anh đáp lại, giọng điệu đầy thách thức.

"Mày không biết mày đang đối đầu với ai đâu!" - Lê Thanh tiến sát lại, mùi thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi Hải.

Hải lùi lại một bước, nhưng lại chạm vào bàn làm việc, không còn đường lui.

"Tôi không sợ ông!" - Anh quát lại, cảm giác như có một sức mạnh nào đó trỗi dậy trong lòng.

"Mày sẽ hối hận khi dám đối đầu với tao!" - Lê Thanh gầm gừ, rồi đẩy Hải ra khỏi bàn.

Hải cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, nhưng ngay lập tức, anh lấy lại bình tĩnh.

"Tôi sẽ chứng minh cho tất cả thấy, tôi mới là người điều hành tập đoàn này!" - Anh khẳng định, giọng điệu chắc nịch.

Trong khoảnh khắc đó, Hải nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là về quyền lực, mà còn là về danh dự và tương lai của chính mình.

Quyết tâm, anh lao ra khỏi văn phòng, không nhìn lại, không để nỗi sợ hãi chi phối.

Thời gian đang trôi qua từng giây, và anh cần phải nhanh chóng tìm ra những bằng chứng để bảo vệ quyền lợi của mình.

Hải không thể để Lê Thanh thắng, không thể để mình trở thành kẻ bại trận trong cuộc chiến này.

Với tâm thế đầy quyết tâm, anh bước ra khỏi văn phòng, lòng tràn đầy sức mạnh và hy vọng.

Cái lạnh của đêm mưa Hà Nội không thể làm nhụt chí, mà ngược lại, càng thêm tiếp lửa cho cuộc chiến sắp tới.

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...