Chương 1: Giây Phút Định Mệnh
Nguyễn Văn Dũng ngồi thất thần trước màn hình máy tính, đôi tay run rẩy khi thông báo chính thức từ sàn chứng khoán HOSE hiện lên như một giấc mơ.
LogiChain, hệ thống logistics mà anh đã dành trọn ba năm trời tâm huyết để xây dựng, cuối cùng cũng đã đến ngày niêm yết.
Trái tim anh đập mạnh, từng nhịp đập như một hồi trống rộn ràng, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu nỗi lo âu.
Chỉ còn chưa đầy 24 giờ nữa, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.
Đầu óc anh quay cuồng với những con số, những dự báo doanh thu và lợi nhuận mà anh đã tính toán không biết bao nhiêu lần.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, làm anh giật mình.
Đó là Trần Bích Ngọc, vợ anh.
“Dũng, em về nhà ngay nhé.
Bố mẹ em đang chờ.” Giọng nói của cô có chút căng thẳng.
“Có chuyện gì vậy em?” Anh hỏi, trong bụng đã dấy lên cảm giác bất an.
“Bố em… ông ấy không hài lòng với việc chúng ta làm ăn.” Ngọc đáp, giọng nói lấp lửng.
Nguyễn Văn Dũng biết rõ rằng gia đình vợ luôn xem anh như một kẻ nghèo hèn, không có tương lai.
Những ánh mắt khinh khi, những lời nói châm chọc từ họ đã trở thành vết thương sâu hoắm trong lòng anh.
“Em yên tâm, anh sẽ chứng minh cho họ thấy anh không phải là kẻ thất bại.” Dũng nói, cố gắng trấn an bản thân.
Nhưng những gì đang diễn ra trong lòng anh lại là một cuộc chiến khác.
Một giờ sau, Dũng về đến căn nhà phố cổ ở Hà Nội, nơi mà anh đã cùng Ngọc xây dựng tổ ấm.
Không khí trong nhà nặng nề, những ánh mắt lạnh lùng từ cha mẹ Ngọc như những mũi dao đâm vào trái tim anh.
Bố vợ, ông Trần Minh Tuấn, đang ngồi ở ghế sofa, nét mặt nghiêm nghị, đôi mày nhíu lại như đang suy nghĩ về một điều gì đó vô cùng quan trọng.
“Nguyễn Văn Dũng, tôi có chuyện muốn nói.” Ông lạnh lùng, không một chút cảm xúc.
Dũng nín thở, cảm giác như mình đang đứng trước một phiên tòa xét xử.
“Ông hãy nói thẳng ra đi.” Anh cất tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tôi không thể chấp nhận một người chồng như cậu cho con gái tôi.” Ông nói, từng từ từng chữ như gõ từng nhát búa vào tâm trí Dũng.
“Cậu có biết con gái tôi xứng đáng với những gì không?”
Khi nghe đến đây, lòng Dũng như thắt lại, nhưng anh không thể để mình gục ngã.
“Tôi đã làm việc cật lực để xây dựng LogiChain, và nó sẽ thành công.” Anh đáp, giọng nói đầy quyết tâm.
“Thành công?” Ông Tuấn cười khẩy, một nụ cười đầy chế giễu.
“Cậu nghĩ rằng một công ty nhỏ bé mới ra đời có thể so sánh với những tập đoàn lớn?!”
“Đó là lý do tôi không muốn con gái tôi bị kẹt trong một mối quan hệ không có tương lai.” Ông nói, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Tôi đã quyết định, nếu cậu không thể chứng minh mình xứng đáng trước ngày mai, tôi sẽ ký đơn ly hôn.”
Những lời nói của ông như một cú sốc mạnh mẽ đổ ập xuống đầu Dũng.
“Ông không thể làm vậy!” Anh gần như hét lên, nhưng giọng nói đã bị nghẹn lại.
“Tôi sẽ không để con gái mình sống trong cảnh nghèo khổ.” Ông Tuấn kiên quyết.
Dũng nhìn Ngọc, ánh mắt của cô tràn đầy lo lắng, nhưng cũng không thể làm gì khác.
“Em hãy tin anh, anh sẽ chứng minh cho họ thấy.” Anh nắm chặt tay cô, nhưng trong lòng lại rối bời.
Buổi tối hôm đó, Dũng không thể chợp mắt.
Những con số, những kế hoạch và cả những mơ ước của anh dường như đang treo lơ lửng trên bờ vực của sự thất bại.
Đêm khuya, ánh đèn vàng hắt qua cửa sổ, Dũng ngồi bên bàn, nhìn chằm chằm vào chiếc laptop.
Anh mở lại những tài liệu, những bản hợp đồng mà mình đã chuẩn bị cho ngày mai, nhưng trong lòng lại không thể ngừng nghĩ đến lời đe dọa của bố vợ.
“Nếu không có gì thay đổi, thì ngày mai sẽ là ngày định mệnh.” Anh tự nhủ với bản thân.
“Mình không thể thất bại.”
Và rồi, trong một khoảnh khắc, một quyết định chợt lóe lên trong đầu Dũng.
“Mình sẽ không chỉ chứng minh cho bố vợ thấy, mà còn phải làm tất cả để LogiChain thành công.”
Dũng quyết tâm, nắm chặt tay, cảm giác như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.
“Giây phút định mệnh đã đến.”
Đó chính là khởi đầu cho một cuộc chiến không chỉ với bản thân, mà còn với cả gia đình vợ, với những kẻ giàu có chỉ biết đến tiền tài.
LogiChain sẽ không chỉ là một công ty, mà còn là giấc mơ của anh, một giấc mơ mà anh sẽ không bao giờ từ bỏ.