Chương 3: Đối Mặt Với Thế Lực Đen Tối
Ánh đèn neon chói lòa từ những tòa nhà chọc trời phản chiếu xuống mặt đường nhựa, khiến cho không khí trong thành phố Hà Nội trở nên nóng bức và ngột ngạt.
Nguyễn Văn Dũng đứng ở ban công của căn hộ nhỏ, nhìn ra ngoài với tâm trạng nặng nề.
Đêm qua, sau khi cuộc ly hôn bất ngờ diễn ra, anh cảm thấy như cuộc đời mình sụp đổ.
LogiChain, đứa con tinh thần mà anh đã dành trọn ba năm để xây dựng, giờ đây đang lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Bích Ngọc, người phụ nữ mà anh yêu thương nhất, đang ở bên trong căn hộ, chờ đợi anh với vẻ mặt đầy lo lắng.
Cô không phải là một người phụ nữ yếu đuối, mà là một người lý trí, luôn phân tích mọi vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau.
Khi Dũng bước vào, Bích Ngọc ngẩng lên, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm.
“Dũng, em nghĩ chúng ta cần phải bàn bạc về thỏa thuận với bố em.”
Giọng nói của cô mạnh mẽ nhưng vẫn có một chút run rẩy.
Dũng gật đầu, anh biết đây là lúc để cả hai cùng nhau đưa ra một kế hoạch cụ thể.
“Em đã nghĩ đến việc thuyết phục bố em bằng cách nào chưa?” Dũng hỏi, giọng anh trầm xuống.
Bích Ngọc chớp mắt, lòng tràn đầy hy vọng.
“Chúng ta cần đưa ra một đề nghị mà ông không thể từ chối.”
“Đúng vậy, nhưng làm sao để ông hiểu được giá trị của LogiChain trước khi chúng ta ký hợp đồng ly hôn?”
“Em nghĩ rằng, nếu như chúng ta có thể chứng minh được tiềm năng của công ty, ông ấy sẽ phải suy nghĩ lại.”
Bích Ngọc nhanh chóng rút ra một cuốn sổ nhỏ, viết vội những ý tưởng của mình.
“Chúng ta cần bằng chứng cứng rắn.
Một trong những điều quan trọng là chứng minh rằng LogiChain không chỉ đơn thuần là một dự án mà còn là một tương lai.”
Nguyễn Văn Dũng gật đầu đồng tình.
“Em có nhớ cuộc gọi mà em nghe được giữa bố em và thiếu gia địa ốc không?”
Bích Ngọc thở dài, nhớ lại cảm giác khi nghe thấy những lời lẽ châm chọc của người đàn ông đó.
“Có, nhưng liệu chúng ta có thể sử dụng nó làm bằng chứng không?”
Dũng lôi ra một chiếc điện thoại và mở file ghi âm lên.
Âm thanh của cuộc đối thoại vang lên, từng câu từng chữ rõ ràng, sắc sảo.
“Chúng ta cần phải thu âm lại để có thể dùng làm chứng cứ.”
Bích Ngọc cắn môi, ánh mắt cô sáng lên.
“Chúng ta cũng cần phải chứng minh rằng LogiChain đã có sự đầu tư vững mạnh.”
Dũng mở điện thoại ra, cho cô xem bản sao kê tài khoản ngân hàng.
“Nhìn này, số dư của chúng ta đã lên đến 5 tỷ đồng, đủ để chứng minh sự tin tưởng của nhà đầu tư.”
“Đúng rồi, nhưng em nghĩ rằng chỉ có thế thôi chưa đủ.”
Bích Ngọc nhíu mày, trăn trở.
“Chúng ta cần một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số để thể hiện sự chính thức.”
“Em nói đúng, nhưng liệu có kịp không?”
“Chúng ta chỉ còn 24 giờ trước khi ký hợp đồng ly hôn, hãy cùng nhau làm mọi thứ có thể.”
Bích Ngọc đứng dậy, ánh mắt quyết tâm.
“Chúng ta sẽ phải đến gặp những nhà đầu tư và thuyết phục họ rằng LogiChain là một dự án đáng để họ đầu tư.”
Dũng cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng.
“Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu từ bây giờ.”
Cả hai nhanh chóng lên kế hoạch, mỗi người một nhiệm vụ, cố gắng tận dụng từng giây phút còn lại.
Dũng sẽ đi gặp các nhà đầu tư, trong khi Bích Ngọc sẽ thu thập và tổ chức các tài liệu cần thiết.
Họ nhanh chóng rời khỏi căn hộ, lòng đầy quyết tâm.
Trên đường phố Hà Nội, dòng người đông đúc, tiếng còi xe và tiếng nói chuyện ồn ào hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí hối hả.
Dũng cảm thấy như mọi thứ xung quanh đang chuyển động nhanh hơn, nhưng trong lòng anh, sức ép thời gian càng tạo thêm động lực.
Đầu tiên, Dũng đến một quán cà phê nổi tiếng, nơi có nhiều nhà đầu tư thường lui tới.
Khi bước vào, anh nhìn quanh, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc.
Sau một hồi tìm kiếm, anh thấy một người bạn cũ, Lê Minh, đang ngồi ở một góc bàn.
“Minh!” Dũng gọi lớn, với một nụ cười rạng rỡ.
Lê Minh ngẩng đầu lên, bất ngờ khi thấy Dũng.
“Dũng!
Lâu quá không gặp!”
Họ ôm nhau, nhưng Dũng không có thời gian để trò chuyện.
“Mình cần nói chuyện gấp.”
“Có chuyện gì vậy?” Lê Minh hỏi, vẻ mặt lo lắng.
Dũng kéo ghế ngồi xuống, hạ giọng.
“Mình muốn giới thiệu cho cậu về LogiChain.”
“LogiChain?
Đó không phải là dự án của cậu sao?”
Dũng gật đầu, và bắt đầu trình bày về dự án, từng chi tiết, từng ý tưởng.
Bích Ngọc cũng đang làm việc chăm chỉ, cô đã đến một văn phòng luật sư để chuẩn bị các tài liệu cần thiết.
Luật sư nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc.
“Bạn cần gì?”
Bích Ngọc lấy ra bản sao kê tài khoản ngân hàng và các tài liệu khác.
“Chúng ta cần một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số để chứng minh tính chính xác.”
Luật sư xem xét kỹ lưỡng và gật đầu.
“Tôi có thể giúp bạn, nhưng thời gian rất gấp.”
“Không sao, tôi sẽ làm mọi thứ có thể để kịp thời gian.”
Bích Ngọc hít một hơi thật sâu, cảm thấy sức mạnh của sự quyết tâm tràn đầy bên trong.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, và Dũng và Bích Ngọc đều cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình.
Họ biết rằng chỉ còn một ngày duy nhất để chứng minh LogiChain là một dự án có tiềm năng, và để cứu lấy tình yêu của họ.
“Chúng ta sẽ làm được.” Dũng tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.
“Không chỉ là một dự án, mà là tương lai của chúng ta.” Bích Ngọc khẳng định, lòng đầy quyết tâm.
Đêm đã bắt đầu buông xuống, nhưng ánh sáng của sự hy vọng vẫn rực rỡ trong lòng họ.