Chương 2: Cuộc Đối Đầu Căng Thẳng

Nguyễn Văn Dũng đứng tại góc phòng khách, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật những nét mệt mỏi, lo âu đang hiện rõ.

Trong không khí ngột ngạt, bố vợ anh, ông Trần Quốc Hùng, ngồi đó, ánh mắt lạnh lùng như băng giá, đôi môi mím chặt, không hề có dấu hiệu nhân nhượng.

"Cậu nghĩ cậu có thể làm gì hơn nữa không, Dũng?" Ông Hùng gằn giọng, từng chữ như những nhát dao sắc nhọn đâm vào lòng tự trọng của anh.

Dũng nuốt nước bọt, cảm giác cổ họng khô rát.

"Con chỉ cần thêm một chút thời gian, bố ạ.

LogiChain sắp niêm yết, mọi thứ sẽ thay đổi."

Ông Hùng khẽ lắc đầu, ánh mắt ông như một bức tường kiên cố.

"Thời gian?

Cậu đã dành ba năm để phát triển cái gọi là LogiChain, nhưng gia đình tôi vẫn chỉ thấy một kẻ nghèo hèn, không có tương lai."

Nghe những lời này, Dũng cảm thấy như có một viên đá nặng đè lên ngực.

"Bố, con..."

"Im đi!" Ông Hùng quát, gương mặt ông đỏ bừng, từ đôi bàn tay gân guốc, những khớp xương nổi lên như muốn bùng nổ.

"Tôi đã quyết định rồi.

Ngọc sẽ không lấy cậu.

Cô ấy sẽ kết hôn với thiếu gia địa ốc, người có thể mang lại cho cô ấy một tương lai rực rỡ hơn."

Những lời nói của ông như những viên đạn bắn thẳng vào trái tim Dũng.

“Bố, Ngọc yêu con!

Chúng con có thể vượt qua chuyện này!”

“Đừng mơ mộng nữa!

Cô ấy cần một người đàn ông có tiền, có quyền, chứ không phải một kẻ thất bại như cậu!”

Dũng cảm thấy cơn tức giận dâng lên trong lòng, nhưng anh biết, bây giờ không phải là lúc để mất bình tĩnh.

"Con sẽ chứng minh cho bố thấy, LogiChain sẽ thành công, và con sẽ đem lại hạnh phúc cho Ngọc!"

Nhưng ông Hùng chỉ cười khẩy, sự khinh bỉ hiện rõ trong ánh mắt ông.

“Tôi không cần sự chứng minh từ cậu.

Tôi chỉ cần biết rằng con gái tôi sẽ hạnh phúc.”

Dũng thấy như mọi hy vọng của mình đang dần tan vỡ.

“Bố, hãy cho con một cơ hội, chỉ một cơ hội thôi!”

“Cậu đã có cơ hội, nhưng đã lãng phí nó.” Ông Hùng trả lời, giọng điệu không còn chút kiên nhẫn.

Cuộc đối đầu đang ở đỉnh điểm căng thẳng, Dũng cảm nhận được sự bế tắc trong không khí.

Ông Hùng đứng dậy, đi về phía cửa, không thèm nhìn lại.

“Ngọc sẽ ký hợp đồng vào sáng mai.

Đừng làm phiền cô ấy nữa.”

Và như thế, ông Hùng bước ra khỏi nhà, để lại Dũng đứng đó, không còn gì ngoài nỗi tuyệt vọng.

Nhìn theo bóng lưng của bố vợ, Dũng cảm thấy như có một cơn sóng dữ cuốn trôi mọi hy vọng trong lòng.

Trong đầu anh, ý nghĩ về Trần Bích Ngọc xuất hiện như một ánh sáng le lói giữa đêm tối.

Phải, Ngọc là người duy nhất có thể hiểu và chia sẻ với anh lúc này.

Dũng vội vàng lấy điện thoại, đôi tay run rẩy khi bấm số của Bích Ngọc.

Âm thanh của tiếng chuông vang lên, nhưng không ai bắt máy.

“Ngọc, làm ơn hãy nghe máy...”

Nhưng vẫn không có hồi âm.

Dũng cảm thấy bất lực, một cơn gió lạnh ùa vào, như muốn nhắc nhở anh về thời gian đang trôi qua từng giây một.

Có lẽ giờ là thời điểm anh phải hành động.

Với quyết tâm, Dũng quyết định rời khỏi nhà, tìm đến văn phòng của Bích Ngọc.

Hành trình qua những con phố Hà Nội nhộn nhịp như một cơn ác mộng.

Từng chiếc xe cộ lao vun vút, những tiếng còi xe vang vọng, làm cho tâm trí anh càng thêm rối bời.

Dũng dừng lại trước tòa nhà nơi Bích Ngọc làm việc, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

“Phải làm thôi, không còn thời gian nữa.”

Anh bước vào thang máy, lòng tràn đầy lo lắng.

Khi cửa thang máy mở ra, Dũng thấy Bích Ngọc đang ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt cô chăm chú vào màn hình máy tính, không hề nhận ra sự xuất hiện của anh.

“Ngọc!” Dũng gọi khẽ.

Cô ngẩng lên, ánh mắt bối rối khi nhìn thấy anh.

“Dũng?

Sao anh lại đến đây?”

“Em có thể dành cho anh một chút thời gian không?” Dũng hỏi, giọng điệu gấp gáp.

Bích Ngọc nhìn anh, vẻ nghi ngờ xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp của cô.

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh cần em giúp đỡ.

LogiChain sắp niêm yết, và anh cần em đứng về phía anh.”

“Anh có chắc không?

Có nhiều thứ đang diễn ra...”

“Đúng, nhưng em là người duy nhất có thể giúp anh.

Anh cần em ký hợp đồng phân phối độc quyền.”

Bích Ngọc do dự, ánh mắt cô như đang đắn đo giữa lý trí và tình cảm.

“Nếu không có em, anh sẽ mất tất cả.

Anh không muốn để bố anh quyết định số phận của mình.”

Ngọc im lặng, suy nghĩ.

“Giờ anh chỉ còn 24 giờ để chứng minh rằng anh xứng đáng.”

Một giây sau, cô gật đầu.

“Được, anh sẽ có sự hỗ trợ của em.”

Dũng cảm thấy như gánh nặng trong lòng đã được gỡ bỏ.

Giờ đây, cuộc chiến để chứng minh bản thân mới thực sự bắt đầu.

Cả hai cùng nhau ngồi xuống, Dũng bắt đầu trình bày kế hoạch cho Bích Ngọc về LogiChain, ánh mắt của cô dần trở nên sáng rực hơn khi nghe những thông tin về dự án đầy triển vọng này.

Thời gian không còn nhiều, nhưng Dũng tin rằng với sự hỗ trợ của Bích Ngọc, anh sẽ biến giấc mơ của mình thành hiện thực.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...