Chương 6: Giờ Cuối Định Mệnh
Hà Nội, một buổi tối yên tĩnh nhưng bên trong lòng Nguyễn Văn Dũng là những cơn sóng dữ dội không ngừng cuộn trào.
Ánh đèn neon của các tòa nhà chọc trời phản chiếu xuống mặt hồ Gươm, nhưng tâm trí của Dũng lại hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Chỉ còn chưa đầy 24 giờ nữa, anh sẽ phải đối mặt với quyết định định mệnh: ký vào bản hợp đồng ly hôn hay chứng minh cho mọi người thấy rằng LogiChain không chỉ là một giấc mơ.
Dũng đã ngồi im lặng trong căn phòng nhỏ của mình, nơi có những bức tường đã nhuốm màu thời gian, ánh đèn vàng yếu ớt soi sáng khuôn mặt anh đầy nỗi lo âu.
Trước mặt anh là chiếc laptop, màn hình sáng rực với hàng loạt số liệu tài chính, nhưng mọi thứ dường như chỉ là những con số vô hồn.
“Mình cần phải làm gì đó thật nhanh,” Dũng thầm nghĩ, ánh mắt anh dán chặt vào bản sao kê tài khoản ngân hàng với số dư 5 tỷ đồng, số tiền mà anh đã phải lặn lội kiếm được từng đồng.
Nhưng đó vẫn chưa đủ, nhất là khi bố vợ anh, người đã quyết định chia tay với anh chỉ vì anh không có tài sản gì trong tay, đang muốn gả con gái cho một thiếu gia địa ốc giàu có.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, khiến Dũng giật mình.
Trên màn hình hiện lên tên Trần Bích Ngọc, người phụ nữ mà anh yêu, người đã giúp anh vượt qua những khó khăn trong suốt ba năm qua.
“Dũng, em đang ở đâu?” giọng Ngọc bên kia có chút lo lắng.
“Anh đang ở nhà, Ngọc ạ.” Dũng cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Anh có biết rằng thời gian đang trôi qua rất nhanh không?” Ngọc nhấn mạnh từng chữ.
Dũng thở dài, những mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên thái dương anh.
“Anh biết, nhưng anh cần thêm thời gian để chuẩn bị.”
“Thời gian không chờ đợi ai cả, Dũng.
Em không thể đứng nhìn anh mất tất cả.”
“Anh sẽ làm được, em hãy tin anh.” Dũng nói, nhưng trong lòng anh, sự tự tin đang dần lụi tàn.
Ngọc im lặng một lúc, rồi thở dài: “Anh có nhớ file ghi âm cuộc gọi giữa bố em và thiếu gia không?”
“Có, anh đã nghe qua.”
“Đó là bằng chứng mà chúng ta cần.
Nếu anh có thể chứng minh rằng họ đang âm thầm lừa dối em, anh sẽ có cơ hội.”
“Đúng!
Nhưng làm sao để chứng minh được điều đó?” Dũng cảm thấy ánh sáng hy vọng le lói trong lòng mình.
“Hãy tìm cách lấy bản sao của hợp đồng chuyển nhượng cổ phần,” Ngọc gợi ý.
“Nhưng nếu họ phát hiện ra, anh sẽ bị đổ vỡ mọi thứ.”
“Không còn thời gian để suy nghĩ, Dũng.
Em tin anh sẽ tìm ra cách.”
Ngọc tắt máy, để lại cho Dũng một đống cảm xúc lẫn lộn.
Ánh đèn vẫn sáng, nhưng tâm trí Dũng lại trở nên mờ mịt.
Những hình ảnh về những lần anh cùng Ngọc hạnh phúc, cùng nhau xây dựng LogiChain lại hiện về, khiến tim anh thắt lại.
“Mình không thể để điều này xảy ra,” Dũng tự nhủ.
Nhưng tiền không phải là tất cả.
Anh cần phải chứng minh cho bố vợ thấy rằng anh không phải là kẻ nghèo hèn như họ nghĩ.
Dũng đứng dậy, quyết định ra khỏi nhà, lòng đầy quyết tâm.
Trên đường đi, Hà Nội về đêm vẫn tấp nập và nhộn nhịp.
Người qua lại đông đúc, những chiếc xe máy lao vun vút như một cơn lốc.
Dũng cảm nhận được áp lực từ thời gian, từng giây từng phút trôi qua như dao cứa vào lòng anh.
Cuối cùng, anh quyết định đến gặp một người bạn cũ – một luật sư có tiếng trong ngành.
Đó là Trương Minh Tuấn, người mà Dũng từng hợp tác trong một dự án trước đây.
Khi gặp nhau, Tuấn ngồi ở quán cà phê nhỏ, ánh đèn màu vàng ấm áp làm nổi bật lên khuôn mặt rạng rỡ nhưng cũng đầy lo lắng của Dũng.
“Có chuyện gì gấp vậy, Dũng?” Tuấn hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào Dũng.
Dũng không thể giấu diếm, anh kể lại toàn bộ câu chuyện, từ việc bố vợ đòi ly hôn cho đến tình hình LogiChain.
“Nghe có vẻ căng thẳng đấy,” Tuấn nói, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Mình cần bằng chứng, Tuấn.
Bằng chứng để chứng minh rằng họ đang âm thầm lừa dối Ngọc.”
Tuấn gật đầu: “Nếu có file ghi âm và hợp đồng chuyển nhượng, chúng ta có thể đưa vụ này ra tòa.”
“Nhưng anh có thể lấy được hợp đồng đó không?” Dũng hỏi, lòng đầy hy vọng.
Tuấn mỉm cười: “Để tôi xem xét.
Nhưng trước hết, anh cần phải bình tĩnh và suy nghĩ thật kỹ.”
Ánh mắt Dũng lộ rõ sự lo lắng, nhưng bên trong lại tràn đầy hy vọng mới.
Thời gian đang chạy, và anh cần phải hành động ngay lập tức.
Dũng đứng dậy, quyết tâm không để số phận mình rơi vào tay người khác.
“Cảm ơn anh, Tuấn.
Mình sẽ làm mọi thứ để không mất Ngọc.”
“Hãy tin vào bản thân mình, Dũng.” Tuấn vỗ vai anh, như truyền thêm sức mạnh cho Dũng.
Dũng đi ra khỏi quán cà phê, lòng đầy nhiệt huyết và quyết tâm.
“Chỉ còn 24 giờ nữa,” anh tự nhủ, “Mình sẽ không bỏ cuộc.”
Ánh đèn Hà Nội vẫn sáng rực, nhưng trong lòng Dũng, một ngọn lửa mới vừa bùng lên.