Chương 4: Lời Đe Dọa Từ Thiếu Gia Địa Ốc

Nguyễn Văn Dũng ngồi trầm ngâm bên bàn làm việc, ánh đèn vàng quạnh quẽ chiếu rọi lên khuôn mặt anh, nơi mà những dấu hiệu căng thẳng bắt đầu hiện rõ.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, anh không thể ngừng nghĩ về những gì đã diễn ra trong vài giờ qua.

Trái tim anh đập mạnh, như thể muốn thoát ra khỏi lồng ngực, khi những hình ảnh của bố vợ và thiếu gia địa ốc hiện lên trong tâm trí.

Họ đã cho anh thấy bộ mặt thật của sự tham lam, sự coi thường dành cho những người lao động như anh.

Đêm hôm trước, khi tờ đơn ly hôn bay vù vào mặt, anh đã cảm thấy như cả thế giới sụp đổ.

Nhưng giờ đây, anh không thể để điều đó xảy ra.

Dũng đã dành ba năm để xây dựng LogiChain, và anh không thể để mọi công sức đó bị chôn vùi dưới sự chà đạp của những kẻ chỉ biết đến tiền.

Và rồi, như một cơn gió lạnh lẽo, điện thoại của Dũng rung lên.

Ánh sáng từ màn hình chiếu lên gương mặt anh, khiến anh giật mình.

Khi nhìn vào tên người gọi, anh cảm thấy một nỗi lo sợ ùa về - đó là số điện thoại của thiếu gia địa ốc.

Hắn ta, với nụ cười nham hiểm và ánh mắt lạnh lẽo, luôn khiến anh cảm thấy không thoải mái.

Dũng nuốt khan, quyết định nhấn nút nhận cuộc gọi.

“Alo, tôi nghe đây.” Giọng anh trầm và đầy quyết tâm.

“Nguyễn Văn Dũng?” Giọng nói bên kia lạnh lẽo, như một cơn gió mùa đông.

“Đúng vậy.

Ai trên đầu dây?”

“Tôi là Tùng, thiếu gia của tập đoàn địa ốc Tùng Hưng.”

Giọng hắn vang lên, tựa như một sự thách thức, một lời đe dọa rõ ràng.

Dũng cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.

“Tôi biết anh đang có kế hoạch niêm yết LogiChain.” Hắn nói tiếp, không chút do dự.

“Và tôi muốn nhắc nhở anh rằng, nếu anh không muốn gặp rắc rối, tốt nhất là nên từ bỏ ý định đó.”

Dũng không thể tin nổi vào tai mình.

“Tôi không hiểu ông đang nói gì.” Anh cố giữ giọng bình tĩnh.

“Nói đơn giản là, anh tốt nhất nên từ bỏ cô Bích Ngọc và LogiChain.” Hắn gằn từng chữ, như thể muốn nhấn mạnh sức mạnh của mình.

“Cô ấy không thuộc về anh.”

Những lời nói đó như một nhát dao cứa sâu vào trái tim Dũng.

“Tôi sẽ không từ bỏ Bích Ngọc.” Anh kiên quyết đáp.

“Hãy cẩn thận.” Giọng Tùng đầy vẻ đe dọa.

“Tôi không ngại bất kỳ ai, kể cả anh.”

Mỗi từ mà Dũng nói ra đều như một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng của hắn.

“Nếu anh không dừng lại, tôi sẽ khiến mọi thứ trở nên khó khăn cho anh.” Tùng phản bác, giọng nói đầy kiêu ngạo.

“Tôi đã chứng kiến rất nhiều người như anh, và tôi không ngại phải sử dụng mọi cách để đạt được điều mình muốn.”

Nghe đến đây, Dũng cảm thấy tức giận dâng trào.

“Và tôi sẽ không để ai, kể cả ông, lấy đi những gì tôi đã xây dựng.” Anh nói, giọng nói vững vàng hơn.

Tùng cười khẩy, âm thanh đó như một tiếng cười đầy châm biếm.

“Tốt, tôi thích sự quyết tâm của anh.” Hắn đáp lại, nhưng trong giọng nói đó vẫn chứa đựng sự chế giễu.

“Nhưng tôi khuyên anh, hãy chuẩn bị tinh thần cho những điều không hay xảy ra.”

Cuộc gọi kết thúc, Dũng tắt máy, lòng đầy nỗi lo âu.

Những lời đe dọa của Tùng như một bóng ma ám ảnh trong tâm trí anh.

Hắn ta không chỉ là một thiếu gia giàu có, mà còn là một kẻ tàn nhẫn, sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình.

Nhưng Dũng không thể để hắn ta chiếm ưu thế.

Anh nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh sáng từ đường phố Hà Nội le lói, ánh đèn neon sáng rực rỡ tạo nên một bức tranh sống động.

“Mình sẽ không từ bỏ.” Anh tự nhủ, lòng đầy quyết tâm.

Dù cho mọi khó khăn có thể đến, anh vẫn phải chứng minh cho gia đình vợ và Tùng thấy rằng LogiChain không chỉ đơn thuần là một dự án, mà là một phần tâm huyết của anh.

Chỉ còn 24 giờ, thời gian đang gấp rút trôi qua.

Dũng nắm chặt tay, cảm nhận từng sự rỉ rả của những giọt mồ hôi tuôn ra.

“Mình sẽ chứng minh cho họ thấy.” Anh khẽ thì thầm, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

Không thể để sự đe dọa của Tùng làm anh chùn bước.

Dũng bắt đầu lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo.

Anh sẽ thu thập những bằng chứng cần thiết để chứng minh sự thành công của LogiChain.

Đầu tiên, anh cần lấy bản sao kê tài khoản ngân hàng SouthernBank, nơi mà anh đã gửi số tiền 5 tỷ đồng - một bằng chứng về sự đầu tư nghiêm túc của mình.

Tiếp theo, anh sẽ cần file ghi âm cuộc gọi giữa Tùng và bố vợ.

Bằng chứng này sẽ chứng minh rằng họ đã có ý định lừa đảo và thao túng tình hình.

Dũng đứng dậy, quyết tâm trong từng bước chân.

Đêm Hà Nội vẫn còn dài, nhưng anh sẽ không để thời gian trôi qua vô nghĩa.

Đó là cuộc chiến không chỉ vì LogiChain, mà còn vì danh dự và tình yêu của anh.

“Dù có chuyện gì xảy ra, mình sẽ không từ bỏ.”

Và với suy nghĩ đó, Dũng bước ra khỏi căn phòng, sẵn sàng đối mặt với những thử thách tiếp theo.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...