Chương 5: Giây Phút Quyết Định
Nguyễn Văn Dũng ngồi trong căn phòng nhỏ hẹp của mình, ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn bàn chiếu lên những tờ giấy rải rác khắp nơi.
Trong lòng anh, nỗi lo lắng và căng thẳng như những sợi dây đàn bị kéo căng, chỉ chờ đợi một cú chạm nhẹ để bật ra âm thanh của sự tuyệt vọng.
Đêm qua, sau khi bị bố vợ ném tờ đơn ly hôn vào mặt, anh đã không thể chợp mắt.
Hình ảnh Bích Ngọc, cô vợ mà anh yêu thương, đang đứng giữa hai lựa chọn: một là cuộc sống viên mãn với thiếu gia địa ốc, hai là ở lại bên cạnh một người chồng nghèo hèn, không có gì trong tay.
Dũng hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan đi những ý nghĩ tiêu cực đang đeo bám.
Thời gian đang trôi qua từng giây, từng phút, và anh chỉ còn đúng 24 giờ để chứng minh cho cả gia đình Bích Ngọc thấy rằng LogiChain không chỉ là một giấc mơ viển vông.
Đầu tiên, anh phải tập trung vào việc thu thập những bằng chứng pháp lý cần thiết.
Dũng mở laptop, màn hình sáng lên với hình ảnh quen thuộc của chiếc biểu đồ doanh thu LogiChain.
Nhưng anh không có thời gian để dừng lại ngắm nhìn thành quả của những năm tháng cống hiến.
Điều đầu tiên mà anh cần tìm là bản sao kê tài khoản ngân hàng SouthernBank.
Với sự hồi hộp trong lòng, anh nhập mật khẩu vào laptop, bàn tay anh run lên khi nhìn thấy giao diện tài khoản ngân hàng hiện ra.
Con số 5 tỷ đồng hiện lên, một số tiền không quá lớn nhưng đủ để chứng minh cho mọi người thấy rằng anh không phải là một kẻ nghèo hèn.
Dũng quyết định chụp lại màn hình, lưu lại làm bằng chứng.
Tiếp theo, anh cần cuộc gọi giữa bố vợ và thiếu gia địa ốc, một bằng chứng không thể thiếu.
Trí nhớ của anh nhanh chóng quay ngược lại, lúc đó anh đã để ý rằng bố vợ đã gọi điện cho một ai đó trong lúc anh đang ngồi ở phòng khách.
Chắc chắn rằng có một cái gì đó mờ ám đang diễn ra.
Dũng lục tìm chiếc điện thoại của mình, mở ứng dụng ghi âm, và bắt đầu ghi lại những gì mình nhớ được.
“Mình phải tìm cách thu thập bằng chứng,” anh tự nhủ.
Hình ảnh bố vợ đang nói chuyện với thiếu gia địa ốc như một cuốn phim quay chậm hiện lên trong tâm trí anh.
“Anh không cần phải lo lắng, tôi sẽ giúp anh có được Bích Ngọc,” giọng nói của bố vợ vang lên, lạnh lùng và đầy tham vọng.
“Chỉ cần anh có đủ tiền, mọi thứ sẽ nằm trong tay anh,” tiếng cười khẩy của thiếu gia địa ốc lại vang lên.
Những câu nói này như một cú đấm vào lòng tự trọng của Dũng.
“Không!
Mình không thể để điều này xảy ra,” anh thầm quyết tâm.
Với sự trợ giúp của công nghệ, Dũng nhanh chóng tìm kiếm ứng dụng ghi âm trên điện thoại, hy vọng có thể tìm ra cách để thu thập đủ bằng chứng.
Trong đầu anh, một kế hoạch đã được hình thành.
Dũng sẽ phải đến gặp những người bạn trong ngành, những người đã từng hỗ trợ anh trong quá trình phát triển LogiChain.
Họ có thể giúp anh tạo dựng một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA, điều này sẽ củng cố thêm tính hợp pháp cho những gì anh đang làm.
“Mình cần phải gọi cho họ ngay bây giờ,” Dũng quyết định, bàn tay anh nhanh chóng bấm điện thoại.
Những cuộc gọi đi, những đoạn hội thoại bắt đầu diễn ra, và mỗi lần nghe thấy giọng nói thân thuộc của bạn bè, lòng anh như tràn đầy hy vọng.
Có một điều gì đó đang chuyển động, một làn sóng tích cực và mạnh mẽ, như một cơn gió thổi qua tâm hồn anh.
“Chúng ta sẽ giúp đỡ nhau, Dũng,” một người bạn nói trong điện thoại.
“Tôi sẽ giúp cậu tạo ra bản hợp đồng và gửi cho cậu ngay lập tức.”
Dũng cảm thấy như có thêm sức mạnh, anh gật đầu mặc dù người bên kia không thể nhìn thấy.
“Cảm ơn bạn rất nhiều!”
Cuộc gọi kết thúc, nhưng Dũng không thể ngồi yên một chỗ.
Thời gian không chờ đợi ai cả, và anh biết rằng mình phải làm nhiều hơn thế.
Chạy ra ngoài, anh quyết định đến công ty của mình để gặp gỡ nhân viên.
Nơi làm việc của LogiChain nằm ở một khu phố sầm uất tại quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh.
Anh chạy qua những con đường đông đúc, những chiếc xe cộ nối đuôi nhau, khói bụi và tiếng còi xe vang lên ồn ào.
Nhưng trong lòng anh, chỉ có một mục tiêu duy nhất: chứng minh cho mọi người thấy rằng mình không phải là một kẻ nghèo hèn.
Khi đến nơi, Dũng thấy nhân viên của mình đang làm việc chăm chỉ.
Họ không biết rằng trong 24 giờ tới, số phận của công ty sẽ được quyết định.
“Mọi người!
Hãy tập trung lại đây!” Dũng hét lên, giọng nói đầy quyết tâm.
Các nhân viên quay lại nhìn anh, ánh mắt họ đầy thắc mắc.
“Chúng ta cần phải tạo ra một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần và thu thập tất cả bằng chứng để chứng minh LogiChain thành công,” Dũng nói, từng từ phát ra như một tiếng trống đánh giòn giã.
Những ánh mắt sáng lên, họ hiểu được tầm quan trọng của tình huống này.
“Chúng ta sẽ làm điều này!” một nhân viên đứng lên, giọng nói đầy nhiệt huyết.
“Hãy cùng nhau tạo ra một cú lật kèo không tưởng, chứng minh cho tất cả thấy rằng chúng ta không hề yếu đuối.”
Sự quyết tâm và lòng nhiệt huyết của Dũng đã lây lan sang từng người.
Họ cùng nhau làm việc hăng say, những dòng chữ trên bản hợp đồng bắt đầu xuất hiện, và những bằng chứng lần lượt được thu thập.
Dũng cảm nhận được sự ấm áp từ tình đồng đội, và trong lòng anh, ánh lửa hy vọng đang bùng cháy mạnh mẽ.
Giây phút định mệnh đang đến gần, và anh không thể để mọi thứ tuột khỏi tay.
“Chúng ta sẽ làm được, cùng nhau!” Dũng hét lên, và tiếng vỗ tay vang lên như một bản hòa ca của những chiến binh.
Những giờ phút tiếp theo trôi qua như một cơn lốc, mọi người cùng nhau làm việc với một tinh thần cao nhất.
Dũng biết rằng, chỉ cần họ cùng nhau, không gì là không thể.
Và trong lòng anh, một niềm tin mãnh liệt rằng LogiChain sẽ thành công, và anh sẽ không bao giờ để Bích Ngọc rời xa mình.