Chương 7: Cuộc Chiến Pháp Lý Định Mệnh
Nguyễn Văn Dũng đứng trước cánh cửa tòa án, lòng anh như lửa đốt.
Những tiếng ồn ào từ bên trong vọng ra khiến anh cảm thấy hồi hộp, như thể cái thời khắc này đã kéo dài hàng thế kỷ.
Nhìn vào bảng thông báo, anh thấy tên mình được ghi trên đó, cùng với những cái tên mà anh không hề muốn đối mặt.
Người ta gọi đây là cuộc chiến pháp lý, nhưng với Dũng, đây không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần, mà là cuộc chiến vì danh dự, vì tình yêu và tương lai của anh.
Trần Bích Ngọc, vợ anh, giờ đây chỉ còn là cái tên trên giấy tờ mà anh sắp phải từ bỏ.
Nhìn vào tờ giấy ly hôn trong tay, anh cảm nhận được sức nặng mà nó mang lại.
“Không, mình không thể để điều này xảy ra,” Dũng thầm nghĩ, quyết tâm không ngừng cháy trong lòng.
Thời gian chỉ còn lại 24 giờ, anh không có quyền thất bại.
Khi Dũng bước vào phòng xử án, không khí căng thẳng tràn ngập.
Hàng ghế phía bên kia, bố vợ anh, cùng với thiếu gia địa ốc, gã đàn ông mà anh hận thù, ngồi vênh váo, ánh mắt đầy kiêu ngạo.
Họ không biết rằng, Dũng đã chuẩn bị mọi thứ cho cuộc chiến này.
Trong túi áo sơ mi, anh nắm chặt chiếc USB chứa đựng bằng chứng quan trọng mà anh đã thu thập được.
Đoạn ghi âm cuộc gọi giữa bố vợ và thiếu gia địa ốc, cùng với bản sao kê tài khoản ngân hàng, đều đang chờ được trình bày trước tòa.
Thẩm phán, một người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc sảo, bắt đầu phiên tòa.
Bà nhìn quanh, đánh giá tình hình trước khi tuyên bố: “Hôm nay, chúng ta sẽ xem xét vụ kiện giữa ông Nguyễn Văn Dũng và ông Trần Văn Hòa.”
Giọng bà vang vọng, cảm giác như tòa án đang tràn ngập sự chú ý.
Dũng đứng lên, hít một hơi thật sâu, để bình tĩnh lại.
“Kính thưa tòa, tôi xin phép được trình bày những bằng chứng quan trọng liên quan đến vụ việc này,” anh nói với giọng chắc nịch.
Thẩm phán gật đầu, ra hiệu cho Dũng tiếp tục.
“Đầu tiên, tôi muốn trình bày đoạn ghi âm cuộc gọi giữa bố vợ tôi và ông thiếu gia địa ốc, Trần Hải.”
Nghe đến tên Trần Hải, ánh mắt bố vợ Dũng lạnh đi, như thể ông ta đã nhận ra điều gì đó không hay.
Dũng đưa USB cho thư ký tòa án, và ngay lập tức, đoạn ghi âm được phát lên.
Trong phòng xử, âm thanh vang lên rõ ràng: “Con sẽ gả Bích Ngọc cho anh ta, ông cứ yên tâm, tiền sẽ không thiếu.”
Âm thanh ấy như một cú đấm vào mặt bố vợ, khiến ông ta mặt tái mét, không thể giấu nổi sự lo lắng.
Còn Trần Hải, gã thiếu gia địa ốc, đã không còn vẻ tự tin, đôi mắt vằn tia máu, biểu hiện sự hoảng sợ.
“Xin tòa, tôi phản đối!” Trần Hải la lớn, nhưng không ai chú ý đến gã.
Dũng tiếp tục, “Đây là bằng chứng cho thấy sự thao túng và lừa dối trong cuộc hôn nhân của tôi.”
Thẩm phán gật đầu, ghi chú trong sổ tay.
“Tiếp theo, tôi muốn trình bày bản sao kê tài khoản ngân hàng của mình.”
Với một cử chỉ tự tin, Dũng đưa bản sao kê lên cho tòa án.
“Số dư tài khoản của tôi tại SouthernBank hiện tại là 5 tỷ đồng,” anh nói, từng chữ được phát ra như một lời khẳng định.
Các thành viên trong tòa, từ thẩm phán đến những người tham dự, đều không khỏi ngạc nhiên.
Bố vợ Dũng như bị đánh vào mặt, không thể giấu nổi sự tức giận.
“Tôi đã dành ba năm để xây dựng LogiChain, và giờ đây, tôi có khả năng tài chính, có thể đứng vững trên đôi chân của mình,” Dũng nhấn mạnh.
“Tôi không phải là kẻ nghèo hèn mà các người nghĩ!”
Những lời nói như sấm sét, vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Trần Hải không còn tự tin, gã chỉ còn biết nắm chặt tay, khớp tay siết chặt đến rớm máu.
“Tôi có hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA, chứng minh sự hợp tác giữa tôi và Bích Ngọc,” Dũng tiếp tục, ánh mắt anh kiên quyết.
Thẩm phán nhìn Dũng với sự kính nể, bà nhận thấy sự dũng cảm của anh trong cuộc chiến này.
“Tôi yêu cầu tòa xem xét kỹ lưỡng tất cả các bằng chứng mà tôi đã trình bày,” Dũng kết thúc, giọng nói tràn đầy quyết tâm.
Thẩm phán gật đầu, và tòa án bắt đầu xem xét từng bằng chứng một cách nghiêm túc.
Thời gian như ngừng lại, mọi người trong phòng xử đều cảm nhận được sự căng thẳng, như thể một trận chiến đang diễn ra.
“Tôi sẽ không để họ cướp đi hạnh phúc của mình,” Dũng thầm nghĩ, lòng anh tràn đầy quyết tâm và hy vọng.
Cuộc chiến pháp lý chưa kết thúc, nhưng Dũng đã bước đầu giành được ưu thế.
Giây phút này, anh biết rằng mình không đơn độc, bởi tình yêu và lòng kiên trì đã đưa anh đến đây.
Chỉ còn 24 giờ, nhưng Dũng tin rằng, anh sẽ chiến thắng.