Chương 1: Ngày Định Mệnh Tại Minh Long Tower
Hà Nội, sáng sớm ngày 15 tháng 3, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua những tán cây cổ thụ bên đường Lý Thường Kiệt, nơi tọa lạc của Tập đoàn Minh Long.
Không khí trong lành nhưng lại mang hơi thở căng thẳng của một ngày đông với những sự kiện trọng đại.
Trong không gian rộng lớn của tầng 18 Minh Long Tower, nơi mà các nhân viên đang làm việc miệt mài, một sự kiện không tưởng sắp diễn ra.
Nguyễn Gia Khải, con trai nuôi của cố Chủ tịch Nguyễn Minh Long, đứng giữa vòng vây của những ánh mắt kỳ thị, cảm giác như cả thế giới đang đổ dồn về phía mình.
Áo sơ mi trắng của anh hơi nhăn, một dấu hiệu của sự lo lắng và căng thẳng.
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên thái dương, những giọt mồ hôi lăn dài, khiến anh cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết.
Cảm giác như trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, từng nhịp đều đều như một bản nhạc buồn không bao giờ kết thúc.
“Nguyễn Gia Khải, tôi không thể tin vào những gì đang diễn ra,” giọng nói của Nguyễn Gia Phú, anh họ của Khải, vang lên trong không gian im ắng, sắc lạnh như dao.
Phú đứng ở phía trên chiếc bàn dài, tay cầm bút ký vào biên bản.
Ánh mắt anh ta sắc bén, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ của Khải.
“Hội đồng gia tộc đã quyết định, cậu không còn chỗ đứng trong Tập đoàn Minh Long nữa.
Ra đi đi, đừng làm xấu mặt dòng họ!”
Những lời nói của Phú như một nhát dao cứa sâu vào lòng Khải.
Anh nuốt khan, cảm giác như có một viên đá nặng đang chèn ép cổ họng.
Anh đưa tay lên, nắm chặt lại, móng tay găm vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu.
Đó là cách anh cố gắng kiểm soát bản thân, không để cho sự tức giận và nỗi đau bùng phát thành hành động.
“Anh Phú, tôi có quyền được nghe lý do cụ thể chứ?”
Giọng Khải trầm lại, cố gắng giữ bình tĩnh.
Anh biết rằng mình phải dùng lý trí, không thể để cảm xúc chi phối.
“Tôi đã làm việc cho tập đoàn này suốt những năm qua, tôi có quyền được biết tại sao mình bị đuổi.”
“Cậu không xứng đáng!”
Phú gắt gỏng, ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Cậu chỉ là con nuôi, không phải là người trong gia tộc này.
Cậu không có quyền gì cả!”
Khải cảm thấy như mọi thứ xung quanh đang sụp đổ.
Anh nhìn quanh, thấy những nhân viên khác đang dõi theo cuộc tranh cãi, ánh mắt họ lộ rõ sự thương hại nhưng không ai dám lên tiếng.
Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nàn, hòa lẫn trong không khí, khiến tâm trí anh thêm phần chán nản.
Khải hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Anh Phú, tôi yêu cầu được xem các tài liệu liên quan đến quyết định này.
Tôi sẽ không rời đi cho đến khi có lý do cụ thể.”
Giọng Khải kiên quyết hơn, tay anh thả lỏng nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm.
“Cậu nghĩ mình là ai?”
Phú hất hàm, không còn kiên nhẫn.
“Cậu dám chống lại quyết định của hội đồng gia tộc à?
Thật nực cười!”
Khải cảm thấy từng giọt mồ hôi lăn dài, làm ướt cả cổ áo.
Anh không thể để cho Phú lấn át mình.
“Tôi vẫn là người thừa kế hợp pháp của ông nội.
Di chúc của ông ấy có giá trị pháp lý!”
Phú nhếch môi, nụ cười chế giễu.
“Di chúc?
Cậu có chắc là nó còn hiệu lực không?”
Anh ta nhắm vào điểm yếu của Khải, rõ ràng đã chuẩn bị cho trận chiến này từ lâu.
“Cậu không có quyền gì khi mà gia tộc này đã quyết định loại bỏ cậu.”
Khải cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn về phía Lê Phương Linh, kiểm soát viên nội bộ độc lập của tập đoàn, người duy nhất không ký vào quyết định đuổi việc.
Linh đang đứng bên cạnh, tay cầm một tập tài liệu dày, ánh mắt chăm chú theo dõi cuộc đối thoại giữa hai người.
Anh biết cô là người lý trí, có chuyên môn cao.
“Linh, em có thể giúp anh không?”
Khải quay sang, khẩn khoản.
“Em có thể cho anh biết nếu có bất kỳ điều gì sai sót trong quyết định này không?”
Phương Linh thở dài, ánh mắt dịu lại.
“Nguyễn Gia Khải, em không thể can thiệp vào quyết định của hội đồng gia tộc.
Nhưng em sẽ không ký vào biên bản này vì thiếu căn cứ pháp lý.”
Giọng cô chắc nịch, không hề run rẩy.
Khải cảm thấy chút hy vọng.
Linh là một trong số ít người trong tập đoàn hiểu rõ luật pháp và quy định.
Cô luôn đi cùng với những tài liệu và chứng cứ pháp lý, từng xử lý nhiều tình huống khó khăn trong quá khứ.
Anh biết nếu có ai đó có thể giúp mình, đó chính là cô.
“Cảm ơn em.”
Khải gật đầu, trong lòng dâng lên niềm tin.
Anh quay lại nhìn Phú, sự kiên quyết hiện rõ trên gương mặt.
“Tôi sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.
Tôi sẽ chứng minh mình là người thừa kế hợp pháp của tập đoàn này.”
“Cậu không có gì cả!”
Phú gầm lên, tức tối.
“Cậu sẽ không bao giờ có được bất cứ thứ gì từ Minh Long!”
“Tôi sẽ tìm mọi cách để chứng minh điều ngược lại,” Khải đáp lại, mỗi từ như một lời tuyên thệ.
Anh cảm thấy như ánh sáng le lói xuất hiện giữa những đám mây đen tối, dù cho hiện tại có khó khăn đến đâu.
Và trong khoảng thời gian 48 giờ tới, mọi thứ sẽ được định đoạt, không chỉ cho cá nhân anh mà còn cho cả Tập đoàn Minh Long.
Bầu không khí căng thẳng vẫn còn lơ lửng trong căn phòng, như thể thời gian đang ngừng lại.
Những nhân viên xung quanh vẫn im lặng, họ biết rằng một cuộc chiến pháp lý sắp sửa diễn ra, và không ai trong số họ có thể lường trước được những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Khải đứng giữa cơn bão, lòng đầy quyết tâm, không thể nào lùi bước.