Chương 2: Di Chúc Được Mở Tại Văn Phòng Công Chứng Số 7 Hoàn Kiếm

Ánh nắng buổi trưa len lỏi qua những tán cây xanh rì rào ngoài cửa sổ văn phòng, tạo nên những vệt sáng vàng trên mặt bàn gỗ sồi bóng loáng.

Lê Thị Oanh, công chứng viên trung niên với mái tóc được búi gọn gàng, đang ngồi đối diện với Nguyễn Gia Khải.

Hơi thở của Khải trở nên nặng nề, nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực, khiến anh phải nuốt khan một cách khó khăn.

Trong tay anh là phong bì niêm phong, bên trong chứa đựng di chúc quan trọng của cố Chủ tịch Nguyễn Minh Long.

Thời gian lúc này là 14:03, và tiếng điều hòa kêu vo vo như một bản nhạc nền cho không khí căng thẳng.

Lê Oanh mở phong bì, những ngón tay cô thon thả run lên một chút khi cảm nhận được sự quan trọng của khoảnh khắc này.

"Nguyễn Gia Khải, tôi sẽ đọc nội dung di chúc của cố Chủ tịch Nguyễn Minh Long.

Anh có thể ghi chú lại nếu cần," Lê Oanh thông báo với giọng điềm tĩnh nhưng không giấu được sự căng thẳng trong lòng.

Khải gật đầu, đôi mắt anh dán chặt vào khuôn mặt của công chứng viên, lòng anh như ngừng lại khi nghe câu đầu tiên từ di chúc: "Tôi, Nguyễn Minh Long, trong tình trạng minh mẫn và không bị ép buộc, lập di chúc này để xác định quyền sở hữu cổ phần của mình trong Tập đoàn Minh Long..."

Giọng nói của Lê Oanh vang lên đều đặn, nhưng từng từ như một viên đạn bắn thẳng vào tâm trí Khải.

70% cổ phần Tập đoàn Minh Long, trị giá khoảng 4.200 tỷ đồng, sẽ thuộc về anh - con trai nuôi duy nhất của cố Chủ tịch.

Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc theo thái dương của Khải, và anh cảm thấy như mình đang chìm trong một biển cảm xúc.

Đây là cơ hội cứu vãn không chỉ danh dự của bản thân mà còn cả những gì mà ông nội anh đã xây dựng suốt cả cuộc đời.

Cảm giác hồi hộp lẫn hạnh phúc lấn át mọi suy nghĩ khác, khiến anh không thể tập trung vào những từ ngữ tiếp theo mà Lê Oanh đang đọc.

"...Tôi muốn nhấn mạnh rằng, các cổ phần này sẽ không được chuyển nhượng cho bất kỳ ai nếu không có sự đồng ý bằng văn bản của tôi trước đó..."

Lê Oanh dừng lại một chút, ánh mắt cô chăm chú quan sát phản ứng của Khải.

Cô biết rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng, không chỉ đối với Khải mà còn cho cả Tập đoàn Minh Long.

Khải cảm thấy như có hàng triệu câu hỏi đang quay cuồng trong đầu.

Anh chợt nhớ lại khoảnh khắc khi anh bị đuổi việc tại Minh Long Tower, ánh mắt khinh bỉ của Nguyễn Gia Phú, và những lời lẽ châm biếm của những người xung quanh.

Hàng triệu tiếng cười chế giễu vang lên trong đầu, khiến anh cảm thấy tức giận và căm ghét.

Nhưng giờ đây, mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc này.

Lê Oanh tiếp tục đọc, và càng lúc Khải càng cảm thấy sự hồi hộp lấn át.

"...Trong trường hợp tôi không còn sống, tôi chỉ định rằng..."

Giọng nói của Lê Oanh trở nên sắc nét, và Khải cảm thấy như có một luồng điện chạy qua cơ thể mình.

Mỗi từ, mỗi câu đều quan trọng, có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời anh.

Cuối cùng, khi di chúc được đọc xong, Lê Oanh nhìn thẳng vào mắt Khải, đôi mắt cô như đang chờ đợi một phản ứng từ anh.

"Nguyễn Gia Khải, anh có đồng ý nhận 70% cổ phần này không?

Nếu đồng ý, chúng ta cần lập một văn bản xác nhận và thực hiện các thủ tục pháp lý cần thiết."

Khải hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

"Tôi đồng ý.

Nhưng trước khi tiến hành, tôi cần biết rõ về các điều kiện kèm theo.

Những gì đã xảy ra hồi sáng không thể lặp lại.

Tôi cần đảm bảo rằng cổ phần này sẽ được bảo vệ."

Giọng nói của anh chắc chắn, không còn sự do dự như trước.

"Rất tốt, Nguyễn Gia Khải.

Tôi sẽ chuẩn bị các văn bản cần thiết.

Nhưng trước hết, chúng ta cần làm rõ một số vấn đề pháp lý liên quan đến di chúc này.

Có một số điểm cần phải thảo luận," Lê Oanh đáp lại, nụ cười nhẹ nhàng hiện ra trên môi cô, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự nghiêm túc.

Cô biết rằng công việc này không hề đơn giản, và những khó khăn pháp lý sẽ kéo dài hơn 24 giờ tới.

Khải gật đầu, lòng dạ tràn đầy quyết tâm.

Anh không thể để những kẻ đã đuổi anh ra khỏi Tập đoàn Minh Long có cơ hội ăn mừng chiến thắng.

Anh phải làm tất cả để bảo vệ quyền lợi của mình, không chỉ cho bản thân mà còn cho những gì ông nội anh đã xây dựng.

Anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến này, và giờ đây, anh chỉ cần thời gian và sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Sau khi Lê Oanh ghi chép lại một số thông tin cần thiết, cô gửi cho Khải một bản sao di chúc, và nhắc nhở anh về việc thu thập các bằng chứng pháp lý cần thiết.

"Nguyễn Gia Khải, anh cần chuẩn bị một số tài liệu, bao gồm báo cáo kiểm toán độc lập và các chứng nhận quyền sở hữu trí tuệ liên quan đến cổ phần này."

Khải nhíu mày, ghi chú lại.

"Tôi sẽ làm việc ngay lập tức.

Cảm ơn cô, Lê Oanh.

Tôi hy vọng chúng ta có thể sớm giải quyết những vấn đề này."

Anh đứng dậy, tay nắm chặt phong bì di chúc, cảm nhận được sức nặng của nó như một gánh nặng và một hy vọng lớn lao trong cuộc đời mình.

Lê Oanh đứng dậy theo, nhìn Khải với ánh mắt đầy động viên.

"Nguyễn Gia Khải, tôi sẽ hỗ trợ anh trong mọi bước đi.

Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này."

Khi Khải rời khỏi văn phòng công chứng, tâm trí anh đã bắt đầu suy nghĩ về những bước tiếp theo.

Anh cần phải tìm kiếm các luật sư giỏi, các chuyên gia trong lĩnh vực tài chính, và trên hết, anh cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng, nhưng giờ đây, anh đã có một mục tiêu rõ ràng: bảo vệ 70% cổ phần của mình trong Tập đoàn Minh Long, không chỉ cho bản thân mà còn cho di sản của ông nội anh.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...