Chương 3: Cuộc Khủng Hoảng Pháp Lý Bắt Đầu

Nguyễn Gia Phú đứng trong văn phòng rộng rãi của mình tại tầng 20 tòa nhà Minh Long Tower, ánh sáng chiếu vào từ những ô cửa kính trong suốt, tạo nên một không gian sang trọng và hiện đại.

Đồng hồ treo tường chỉ đúng 14:37, nhưng thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc này.

Trên bàn, một tách cà phê còn ấm đang bốc khói, nhưng nó không thể xua tan đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm trí của Phú.

Cơn nóng bức từ cuộc họp sáng nay vẫn còn đọng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương của anh, khiến anh cảm thấy như mình đang ở giữa một cơn bão không thể kiểm soát.

"Con nuôi thì suốt đời là con nuôi – không có chỗ trong Tập đoàn Minh Long đâu.

Ra đi đi, đừng làm xấu mặt dòng họ!"

Câu nói của cha anh như một nhát dao đâm vào trái tim.

Tuy nhiên, sự ra đi của Nguyễn Gia Khải không thể là điểm kết thúc cho câu chuyện này.

Chẳng mấy chốc, tin tức về việc mở di chúc đã đến tay anh, và nó như một quả bom nổ chậm, khiến anh cảm thấy hoảng loạn.

Phú ngồi xuống ghế xoay, tay nắm chặt vào thành ghế, đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay, rỉ máu.

Anh đã nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc khi quyết định đuổi việc được đưa ra.

Nhưng giờ đây, 70% cổ phần Tập đoàn Minh Long trị giá 4.200 tỷ đồng, nằm trong tay của một người mà anh đã muốn đẩy ra ngoài như một kẻ không có giá trị.

Sự bất an như một làn sóng cuộn trào trong đầu, khiến anh không thể ngồi yên.

"Mình phải làm gì đó," anh lẩm bẩm, và bàn tay rời khỏi thành ghế để với lấy điện thoại.

Ngón tay run rẩy khi anh tìm kiếm số điện thoại của luật sư Đặng Minh Quang.

Đã nhiều năm trôi qua từ lần cuối cùng họ gặp nhau, nhưng trong tình huống này, anh không thể chần chừ.

Khi đầu dây bên kia cất lên giọng nói điềm tĩnh của Minh Quang, Phú cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.

"Chào anh Phú, có chuyện gì vậy?"

"Quang, mình cần gặp gấp.

Có tin xấu về di chúc của ông nội," Phú đáp, giọng nói lộ rõ sự căng thẳng.

Nhịp tim anh tăng vọt, từng nhịp đập như một hồi chuông báo động trong đầu.

"Có phải là di chúc đã được mở không?"

Minh Quang hỏi lại, sự bình tĩnh của anh như một mũi tên đâm thẳng vào cơn hoảng loạn của Phú.

"Đúng vậy.

Gia Khải có 70% cổ phần.

Anh có thể giúp mình không?"

Phú lắp bắp, đầu óc anh quay cuồng với những con số và quy định pháp lý.

Anh biết rằng đây không phải là một cuộc chiến đơn giản, mà là một cuộc chiến sống còn giữa những người cùng máu mủ.

"Được, nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị thật kỹ.

Cần phải kiểm tra tính hợp lệ của di chúc, và các điều khoản pháp lý liên quan.

Đừng quên rằng, nếu không có bằng chứng rõ ràng, chúng ta sẽ khó lòng tranh chấp," Minh Quang nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng không kém phần quyết liệt.

Phú gật đầu, dù Minh Quang không thể nhìn thấy.

"Mình sẽ gửi cho anh các tài liệu liên quan ngay bây giờ," anh nói, tay đã mở laptop ra, gõ nhanh những thông tin cần thiết.

Mồ hôi lại chảy ròng ròng, nhưng lần này anh không cảm thấy chán nản, mà là một sự quyết tâm mãnh liệt, như một chiến binh chuẩn bị bước vào trận chiến.

"Và đừng quên, cần phải có nhân chứng trong trường hợp này.

Nếu có thể, hãy tìm người nào đó có thể chứng minh rằng di chúc được lập ra dưới sự giám sát hợp pháp và không có sự ép buộc," Minh Quang nhắc nhở, giọng nói của anh như một chiếc la bàn, chỉ đường cho Phú trong cơn bão này.

"Cảm ơn anh, mình sẽ tìm cách," Phú hứa, và tắt điện thoại.

Anh cảm thấy như vừa nhận được một luồng sinh khí mới, mặc dù cơn bão vẫn chưa qua đi.

Trong khoảng thời gian chờ đợi những tài liệu cần thiết, Phú chợt nhớ đến Lê Phương Linh, kiểm soát viên nội bộ độc lập của tập đoàn.

Cô là người duy nhất không ký vào quyết định đuổi việc Gia Khải.

Phú biết rõ rằng, sự ủng hộ của cô lúc này có thể là một lợi thế lớn.

Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong văn phòng, cố gắng suy nghĩ về cách tiếp cận cô.

Như một phản xạ, anh nhấn nút gọi cho Phương Linh.

Điện thoại đổ chuông, từng âm thanh vang lên như những nhát búa đập vào lòng anh.

Cuối cùng, giọng nói của cô vang lên bên tai: "Alo, anh Phú?"

"Phương Linh, em có thể gặp anh một chút không?

Có việc quan trọng cần bàn," Phú nói, giọng điệu của anh không thể giấu nổi sự khẩn trương.

"Được, nhưng em đang bận với báo cáo kiểm toán.

Chúng ta có thể gặp nhau vào lúc 16:30 được không?"

Phương Linh đáp, sự chuyên nghiệp trong giọng nói của cô khiến cho Phú cảm thấy an tâm hơn.

"Được, anh sẽ đến.

Cảm ơn em," Phú nói, và tắt điện thoại.

Anh lại ngồi xuống ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe cộ lướt qua như những mảnh ghép của một bức tranh sống động.

Cơn bão pháp lý đang hình thành, và anh không thể ngồi yên.

Phú phải chuẩn bị cho cuộc chiến này, không chỉ vì mình, mà còn vì danh dự và tương lai của cả Tập đoàn Minh Long.

Thời gian không đứng lại, mà chỉ trôi qua từng giây một, như một chiếc đồng hồ Seiko SKX009 đang đếm ngược, từng tiếng tích tắc vang lên như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...