Chương 4: Gặp Gỡ Dưới Gốc Sấu Lý Thường Kiệt
Giữa cái nắng chói chang của Hà Nội vào giữa trưa, dưới tán cây sấu cổ thụ ở đường Lý Thường Kiệt, Nguyễn Gia Khải ngồi dựa lưng vào gốc cây, ánh mắt đăm chiêu nhìn dòng người hối hả qua lại.
Mồ hôi lạnh vã ra trên thái dương anh, những giọt mồ hôi lăn dài, thấm vào cổ áo sơ mi trắng, tạo nên những vết ố vàng rõ rệt.
Khải chưa bao giờ cảm thấy mình lại cô đơn và bối rối đến vậy.
Vừa bị đuổi khỏi Tập đoàn Minh Long, anh lại nhận được tin từ văn phòng công chứng về di chúc của ông nội.
Có lẽ, đây chính là lúc mọi chuyện bắt đầu.
Trong khi những suy nghĩ rối ren đang tắm mình trong nắng, Khải chợt thấy bóng dáng của Lê Phương Linh tiến lại gần, tay cầm một phong bì lớn.
Cô ấy bước đi với dáng vẻ tự tin, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao.
Khải cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn khi nhìn thấy cô.
Linh là kiểm soát viên nội bộ của tập đoàn, là người duy nhất không ký vào quyết định đuổi việc mà Khải vừa phải đối mặt.
- "Chào Khải," Linh nói, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy kiên quyết.
Khải đứng dậy, cố gắng giữ vững tinh thần.
- "Chào Linh.
Cô có tin gì cho tôi không?"
Anh hỏi, cố làm giọng bình tĩnh.
Linh không trả lời ngay, mà đưa phong bì cho Khải.
- "Đây là bộ hồ sơ kiểm soát nội bộ mà tôi đã chuẩn bị.
Gồm 72 trang ghi nhận các giao dịch rút ruột của Gia Phú suốt ba năm qua."
Khải mở phong bì ra, lật nhanh các trang giấy.
Mỗi trang đều có dấu xác nhận của bộ phận kiểm toán, cùng các bảng tính số liệu rõ ràng.
Mồ hôi lại bắt đầu chảy xuống, nhưng lần này không phải vì nóng.
Đó là cảm giác hồi hộp khi thấy những bằng chứng cụ thể về sự gian dối của người anh họ.
- "Cô có chắc đây là thật không?"
Khải hỏi với giọng nghi ngờ, trong khi lòng anh dâng lên một chút hy vọng.
Linh gật đầu, kiên định.
- "Đã được kiểm tra bởi các chuyên gia độc lập.
Tôi không thể để mình tham gia vào những giao dịch mờ ám đó.
Tôi đã theo dõi Gia Phú từ lâu và giờ đây, tôi cần vào cuộc."
Khải nhìn thẳng vào mắt Linh, trong khi tay anh vẫn nắm chặt các trang tài liệu.
Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ chỉ chực chờ bùng nổ.
- "Linh, tôi cần biết chúng ta sẽ làm gì tiếp theo," Khải nói, giọng mạnh mẽ hơn.
- "Trước hết, bạn cần phải có một luật sư giỏi và đáng tin cậy.
Tôi đã nghĩ đến việc liên hệ với luật sư Huy, người có kinh nghiệm trong việc xử lý các vấn đề di chúc và tài sản."
Khải nhấp một ngụm cà phê từ ly mang theo bên mình, cảm nhận vị đắng chát xộc lên cuống họng.
Anh gật đầu đồng ý.
- "Cô có thể liên hệ với luật sư Huy.
Nhưng trước khi làm gì, tôi cần đảm bảo rằng mọi thứ đều được pháp lý hóa.
Nếu không, chúng ta sẽ dễ dàng bị Gia Phú phản công."
- "Đúng vậy," Linh nói.
"Chúng ta cần có hợp đồng rõ ràng, xác định trách nhiệm của từng người.
Tôi không muốn mình bị cuốn vào những rắc rối mà không có bảo vệ pháp lý."
Khải cảm thấy một sự đồng điệu giữa mình và Linh.
Cả hai đều là những con người lý trí trong một môi trường đầy cạm bẫy.
Họ không muốn trở thành nạn nhân của những thủ đoạn xung quanh.
- "Cô có thể giúp tôi lập một kế hoạch cụ thể không?"
Khải hỏi, lòng tràn ngập hy vọng.
Linh gật đầu, nhanh chóng lấy ra một quyển sổ tay nhỏ.
- "Chúng ta sẽ cần một cuộc họp với luật sư Huy để thiết lập các bước đi tiếp theo.
Sau đó, tôi sẽ chuẩn bị một bản báo cáo chi tiết về tình hình tài chính của tập đoàn, bao gồm cả những sai phạm của Gia Phú."
Khải lắng nghe từng lời của Linh, cảm nhận được sự chắc chắn trong giọng nói của cô.
Đó là động lực cho anh, như một ánh sáng giữa màn đêm.
- "Rồi, tôi sẽ liên hệ với Huy ngay bây giờ.
Cảm ơn cô vì đã tin tưởng."
Linh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyết tâm.
- "Hãy cẩn trọng với những gì bạn nói với Huy.
Chúng ta cần phải kín đáo."
Khải gật đầu, cảm giác như có một sức mạnh mới trong mình.
Anh cảm nhận được mối liên kết giữa mình và Linh đang ngày càng trở nên chặt chẽ hơn.
Cảm giác như họ đang cùng nhau chiến đấu cho một lý tưởng chung, để giành lại những gì thuộc về mình.
Khi ánh nắng bắt đầu lặn dần, Khải và Linh đứng dậy, quyết định rời khỏi gốc sấu.
Họ biết rằng một cuộc chiến cam go đang chờ đón họ phía trước, nhưng không ai trong hai người cảm thấy sợ hãi.
Thay vào đó, họ cảm thấy phấn chấn, như thể một chương mới của cuộc đời đang bắt đầu.
Đó là một cuộc chiến không chỉ vì quyền lợi cá nhân mà còn vì sự công bằng trong một thế giới đầy rẫy những mưu mô và dối trá.
Đường phố Hà Nội đông đúc hơn bao giờ hết, tiếng xe cộ ồn ào hòa cùng tiếng nói cười của những người qua lại.
Nhưng trong lòng Khải, anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải lấy lại những gì thuộc về mình và không để cho Gia Phú tồn tại trên chiếc ghế quyền lực của Minh Long thêm một giây nào nữa.