Chương 6: Cuộc Trò Chuyện Tại Quán Cà Phê Nhân Hàng Hành

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua các tán cây xanh mướt ở con phố Nhân Hàng Hành, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên mặt đường.

Tiếng xe cộ rì rầm, tiếng cười đùa của những nhóm bạn trẻ, và hương cà phê thơm nức mũi từ quán nhỏ ven đường hòa quyện tạo nên một không gian sống động, nhưng cũng đầy sự căng thẳng trong tâm trí của Nguyễn Gia Khải.

Anh chọn một bàn ở góc quán, một nơi có thể bao quát toàn bộ không gian phía bên ngoài nhưng vẫn đủ riêng tư để có thể trò chuyện mà không sợ bị nghe lén.

Khải nhìn ra bên ngoài, một chiếc xe tay ga Honda SH màu đen lướt qua, để lại sau lưng mùi hương nước hoa Dior Sauvage, gợi nhớ về những khoảnh khắc mơ mộng trong quá khứ.

Giờ đây, anh không còn là người thừa kế tương lai của Tập đoàn Minh Long.

Mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống mũi khiến anh phải đưa tay lên lau, cảm giác như có một sức nặng đè lên ngực.

Anh nuốt khan, tự nhắc nhở bản thân cần phải bình tĩnh.

Lê Phương Linh bước vào quán, dáng người cao ráo cùng bộ trang phục công sở đơn giản nhưng tinh tế khiến cô nổi bật giữa đám đông.

Ánh mắt sắc sảo của cô lướt qua vài khuôn mặt quen thuộc rồi dừng lại ở Khải.

Cô mỉm cười, nhưng bên trong ánh mắt ấy là sự lý trí và quyết tâm.

Linh tiến lại gần, đặt túi xách lên bàn và ngồi xuống đối diện Khải.

"Chào Khải, hôm nay có vẻ căng thẳng hơn thường lệ," Linh bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm.

Khải gật đầu, cảm thấy như có một lớp băng mỏng đang vỡ ra trong trái tim anh.

"Tôi vừa từ văn phòng luật sư ra.

Họ đã chuẩn bị đầy đủ các tài liệu cần thiết theo di chúc của cố Chủ tịch, nhưng tôi vẫn cần một số thông tin từ anh."

Khải hít một hơi thật sâu, cảm giác như tim anh đang đập nhanh hơn.

"Cảm ơn Linh đã dành thời gian.

Tôi cũng đã nghĩ về những gì cố Chủ tịch đã dạy tôi.

Ông ấy luôn nhấn mạnh về bản chất của doanh nghiệp…" Linh gật gù, ánh mắt chăm chú như muốn khắc ghi từng câu chữ.

"Anh có thể nói rõ hơn không?

Những lời dặn dò đó có thể giúp ích cho chúng ta trong lúc này."

"Ông ấy từng nói: 'Doanh nghiệp không chỉ là tiền bạc hay cổ phần.

Nó là một tổ chức sống, một hệ sinh thái mà mọi người, mọi yếu tố đều phải hòa hợp với nhau.'" Khải cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào.

"Ông ấy luôn muốn tôi hiểu rằng, một thương hiệu mạnh không chỉ dựa vào sản phẩm mà còn phụ thuộc vào lòng tin và sự gắn bó của từng nhân viên.

Nếu như không có họ, mọi thứ sẽ chỉ là con số trên giấy tờ."

Khải nhìn thẳng vào mắt Linh, thấy trong ánh mắt cô sự đồng cảm và đồng tình.

"Và giờ đây, khi tôi bị đuổi khỏi Tập đoàn, tôi cảm thấy như mình đã mất đi một phần bản thân.

Nó không chỉ là số cổ phần hay danh hiệu, mà còn là trách nhiệm và sứ mệnh mà ông nội đã đặt lên vai tôi."

Linh gật đầu, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng lại ngần ngại.

Cô thở dài, rồi nói: "Tôi hiểu cảm giác đó.

Nhưng chúng ta cần phải hành động dựa trên những gì có thể.

Di chúc đã được công chứng, và đó là một bằng chứng pháp lý rõ ràng.

Điều quan trọng bây giờ là làm thế nào để bảo vệ quyền lợi của anh."

Khải gật đầu, ánh mắt anh đã bắt đầu sáng lên như có chút hy vọng.

"Đúng vậy, nhưng tôi không chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình.

Tôi muốn khôi phục lại danh dự của ông nội và xây dựng lại những gì đã bị phá hủy."

"Đó mới là tư duy của một người lãnh đạo," Linh nói, giọng điệu càng thêm chắc chắn.

"Chúng ta có thể bắt đầu bằng cách tập hợp những người ủng hộ anh trong Tập đoàn.

Những nhân viên đã từng làm việc với anh, những người tin tưởng vào giá trị mà ông nội đã xây dựng."

Khải nhấm nháp cà phê, vị đắng đăng đắng hòa quyện với sự chua chát trong lòng.

"Tôi sẽ làm như vậy.

Nhưng còn Nguyễn Gia Phú, anh ta sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.

Còn cả những người khác trong gia tộc nữa…" Linh đưa tay lên gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo một nhịp điệu chắc chắn.

"Chúng ta cần phải có chiến lược.

Tôi sẽ kiểm tra các hồ sơ, và tìm hiểu xem ai là những người có thể đứng về phía anh.

Một người như anh, không thể để cho một chút xáo trộn làm lung lay ý chí."

Khải cảm thấy một làn sóng tự tin trào dâng trong lòng, ánh mắt của Linh như một ngọn đuốc sáng giữa đêm tối.

"Cảm ơn Linh.

Tôi sẽ không làm cô thất vọng."

Họ tiếp tục trò chuyện về các chiến lược, phân tích tình hình tài chính, và những động thái cần thiết để lấy lại vị thế của Khải trong Tập đoàn Minh Long.

Giọng nói của Linh trong trẻo, nhưng chứa đựng sự mạnh mẽ và quyết tâm, khiến Khải cảm thấy như có thêm sức mạnh.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Khi tiếng chuông trên chiếc đồng hồ Seiko SKX009 của Khải vang lên, anh nhận ra đã gần ba giờ chiều.

"Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ," anh nói, ánh mắt quyết tâm.

"Mọi thứ không thể chờ đợi thêm nữa."

Linh mỉm cười, ánh mắt cô bừng sáng.

"Đúng vậy, tôi sẽ bắt đầu ngay.

Chúng ta sẽ cùng nhau làm việc để xây dựng lại những gì đã mất."

Bầu không khí trong quán cà phê vẫn sôi động, nhưng trong tâm trí của Khải, một hành trình mới đã bắt đầu.

Từ một kẻ bị đuổi ra ngoài, trở thành một người đứng lên chống lại bất công.

Cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng anh, như thể một cuộc chiến lớn đang ở phía trước.

Không có gì là không thể nếu như anh có đủ niềm tin và những người đồng hành bên cạnh.

Họ đứng dậy, quyết tâm bước ra khỏi quán cà phê, lòng tràn đầy hy vọng và quyết tâm.

Cùng nhau, họ sẽ viết tiếp câu chuyện còn dang dở của Tập đoàn Minh Long.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...