Chương 8: Lễ Bàn Giao Chính Thức Tại Phòng Họp 18B

Ánh sáng từ những tấm kính lớn của phòng họp 18B tại tòa nhà Minh Long Tower chiếu rọi khắp không gian rộng lớn.

Khải đứng ở vị trí giữa phòng, nơi mà trước đây anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cơ hội đứng vào, làm chủ một phần của tập đoàn danh tiếng này.

Thời gian đã chỉ 9 giờ sáng, ngày 16 tháng 3, nhưng không khí đã ngột ngạt và căng thẳng, như thể tất cả mọi người ở đây đều cảm nhận được sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra.

Khải có thể cảm nhận được mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống mũi, mặc dù điều hòa ở đây đang hoạt động hết công suất.

Anh chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng, vén tay áo để lộ ra chiếc đồng hồ Seiko SKX009, một món quà từ ông nội mà giờ đây càng thêm ý nghĩa.

Mỗi giây trôi qua đều như những nhịp đập của trái tim anh, nhanh và hồi hộp.

Đã từ lâu rồi anh không cảm thấy sự hồi hộp này, một cảm giác kết hợp giữa phấn khích và lo lắng.

Lê Phương Linh, kiểm soát viên nội bộ độc lập, bước vào phòng họp với một phong thái tự tin.

Cô mặc một bộ vest màu đen, tóc buộc gọn gàng, mang lại cảm giác chuyên nghiệp và quyết đoán.

Linh đã đích thân đảm nhận vai trò này, cô không chỉ là một kiểm soát viên, mà còn là một hình mẫu cho sự lý trí, một người mà Khải không thể thiếu trong kế hoạch vực dậy tập đoàn.

"Chúng ta bắt đầu thôi," Linh nói, ánh mắt sắc bén như dao cắt, nhìn thẳng vào Khải.

Cô đặt một tập tài liệu dày lên bàn, tiếng giấy sột soạt vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Tôi đã chuẩn bị các điều kiện và thỏa thuận cần thiết cho lễ bàn giao này.

Tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng và minh bạch, không có bất kỳ sai sót nào."

Khải gật đầu, mồ hôi vẫn chảy ròng ròng.

Anh biết Linh không chỉ đơn thuần là một người đồng hành, mà còn là một chốt chặn vững chắc để bảo vệ quyền lợi của anh.

"Tôi hoàn toàn đồng ý, Linh.

Chúng ta cần phải kiểm soát mọi thứ một cách chặt chẽ."

Trong góc phòng, một số giám đốc khác đã có mặt, họ đứng khép nép, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Khải.

Một số người có vẻ nghi ngờ, trong khi những người khác thì lại tỏ ra thờ ơ, như để chứng tỏ rằng họ không quan tâm đến việc gì xảy ra trong phòng này.

Khải cảm nhận được áp lực đó, nó như một chiếc gọng kìm đang siết chặt xung quanh anh.

"Theo luật doanh nghiệp, các cổ đông phải có mặt để tiến hành lễ bàn giao này.

Tôi đã mời đại diện từ Sở Kế hoạch và Đầu tư Hà Nội đến giám sát," Linh tiếp tục, tay cô nhẹ nhàng lật từng trang tài liệu.

"Chúng ta không thể để bất kỳ ai nghi ngờ tính hợp pháp của buổi lễ này."

Mỗi từ của Linh đều như một viên gạch xây dựng lên sự chắc chắn cho kế hoạch của họ.

Khải cảm nhận được sự cần thiết của từng điều khoản mà cô nêu ra.

Anh nuốt khan, cảm thấy cổ họng khô rát.

Anh đã chuẩn bị rất nhiều cho khoảnh khắc này, nhưng giờ phút quyết định đang cận kề, mọi thứ bắt đầu trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

"Tôi đã hoàn tất các tài liệu cần thiết để chuyển nhượng 70% cổ phần của tập đoàn cho anh.

Đây là số cổ phần trị giá 4.200 tỷ đồng, và nó sẽ được chuyển nhượng ngay hôm nay," Linh nói, giọng cô không chút do dự.

Trong lòng Khải, ý chí mạnh mẽ và khát khao quyền lực trỗi dậy.

Nhưng anh cố gắng giữ vững tinh thần, không để những cơn sóng cảm xúc cuốn đi lý trí.

Thời gian trôi qua, từng phút từng giây như kéo dài vô tận.

Khi đại diện Sở Kế hoạch và Đầu tư bước vào phòng, không khí càng trở nên nặng nề hơn.

Người đàn ông trung niên, mặc vest xám, có vẻ nghiêm túc và cẩn trọng.

Ông ta đưa tay chào Khải và Linh, ánh mắt không giấu nổi sự tò mò.

"Xin chào, tôi là Trần Hoàng Duy, đại diện của Sở Kế hoạch và Đầu tư Hà Nội.

Tôi đến đây để giám sát quá trình bàn giao cổ phần của tập đoàn."

"Xin chào ông Duy," Khải đáp lại, giọng anh có phần chắc chắn hơn.

"Chúng tôi đã đầy đủ tài liệu cần thiết và sẵn sàng cho lễ bàn giao này."

Anh có thể cảm nhận được sự nhìn chằm chằm từ những người xung quanh, như thể họ đang chờ đợi một cơn bão sắp ập đến.

Linh bắt đầu trình bày từng bước một, từ việc kiểm tra tính hợp pháp của di chúc cho đến việc xác nhận số cổ phần sẽ được chuyển nhượng.

Mỗi câu từ đều được lặp đi lặp lại như một bản nhạc không thể thiếu trong buổi lễ này.

Khải thầm nghĩ, nếu không có Linh, có lẽ mọi thứ đã không suôn sẻ như thế này.

Giọng Linh vang lên, "Theo quy định, để chuyển nhượng cổ phần, chúng tôi cần có chữ ký của các thành viên trong Hội đồng quản trị, và tôi đã đảm bảo rằng mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn.

Chúng ta không thể để bất kỳ ai phản đối tại thời điểm này."

Ánh mắt của những giám đốc xung quanh bắt đầu trở nên sắc lạnh, họ trao đổi ánh nhìn với nhau, và Khải cảm thấy tim mình đập mạnh.

Những người này đã từng là đồng nghiệp của anh, nhưng giờ đây, họ lại là những kẻ có khả năng cản trở bước tiến của anh.

Điều này chỉ càng làm tăng thêm quyết tâm trong anh.

Cuối cùng, sau một giờ đồng hồ căng thẳng, mọi tài liệu đã được hoàn tất.

Bầu không khí như đã dịu lại phần nào, nhưng tâm trạng của Khải vẫn không thể nào bình tĩnh.

Anh cầm bút, tay run run ký tên vào tài liệu chuyển nhượng, từng đường nét chữ hiện lên như một cam kết cho tương lai của mình.

Linh đứng bên cạnh, mắt không rời khỏi anh, như thể mọi thứ đều phụ thuộc vào động tác này.

"Tôi xin tuyên bố lễ bàn giao cổ phần chính thức hoàn tất!"

Linh thông báo, giọng nói mạnh mẽ, vang vọng trong không gian.

Khải cảm thấy một luồng điện chạy qua người, như thể một gánh nặng khổng lồ đã được gỡ bỏ.

Anh nhìn từng người một trong phòng, ánh mắt của họ giờ đã có phần nể trọng và thừa nhận, nhưng cũng không thiếu phần thận trọng.

"Chúng ta đã có một khởi đầu mới," Khải nói, ánh mắt rực sáng.

"Tôi không chỉ là con trai nuôi của cố Chủ tịch, mà còn là một phần của tập đoàn này.

Tôi sẽ nỗ lực hết mình để phát triển Minh Long hơn nữa."

Lời tuyên bố của Khải vang vọng, như một lời hứa hẹn cho chính mình và cho cả những người đã từng nghi ngờ anh.

Không ai có thể ngờ rằng, chỉ sau một ngày, mọi thứ đã thay đổi.

Anh đã trở thành người đứng đầu, và giờ đây, với Linh bên cạnh, anh sẽ không để vụt mất cơ hội này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...