Chương 1: Đổ Nát Giữa Đồi Dương Đông

Trịnh Gia Huy đứng giữa nhà thùng Dương Đông, nơi mà mùi hương đặc trưng của nước mắm truyền thống quện vào cái nắng gắt gao của buổi trưa hè.

Hắn cảm nhận rõ ràng từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, chảy xuống, hòa cùng những giọt nước mắt hoang mang.

Trái tim hắn đập thình thịch, nghe như tiếng trống trận, khi mà những tiếng nói xì xào từ phía xa vọng lại.

Người ta đang chỉ trỏ, thì thầm về chuyện hắn bị vu oan trộm cắp công thức chế biến nước mắm.

Gã anh rể Trần Thế Vinh, với gương mặt hếch lên kiêu ngạo, đứng giữa đám đông như một vị chúa tể, tay chỉ về phía Gia Huy với giọng điệu châm chọc.

Hắn thậm chí không cần phải lên tiếng, chỉ cần ánh mắt đầy mỉa mai của gã cũng đủ để đè bẹp Gia Huy.

“Huy à, mày dám nghĩ mày có thể làm ra nước mắm ngon hơn tao sao?” Trần Thế Vinh cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa đồi Dương Đông, như một mũi dao đâm vào lòng tự trọng của Gia Huy.

Gia Huy cảm thấy mặt mình nóng bừng, không phải vì sự xấu hổ, mà bởi sự tức giận đang dâng trào.

Ba trăm thùng chượp nước mắm hoàng kim, thành quả của bao tháng ngày vất vả, giờ đây đổ tràn ra đất như một thảm họa.

Hắn ngồi bệt xuống, tay bấu chặt vào đất, không biết làm gì hơn ngoài việc nhìn những giọt nước mắm quý giá chảy đi như những giấc mơ tan vỡ.

Bên cạnh hắn, Nguyễn Thanh Mai, đại tiểu thư của tập đoàn resort lớn nhất Việt Nam, đứng vững như một bức tường thành, ánh mắt cô sắc sảo, không có bất kỳ chút sợ hãi nào, mà ngược lại, chứa đầy quyết tâm.

Cô bước lại gần, đặt tay lên vai Gia Huy, ủng hộ và động viên: “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc đâu.” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một làn gió mát trong cái nắng oi ả.

“Nhưng làm sao chúng ta có thể chống lại hắn?” Gia Huy ngước lên, ánh mắt đầy lo âu, cảm giác như cả thế giới đang đổ sập quanh mình.

“Chúng ta cần phải thu thập bằng chứng,” Mai nói, giọng điệu tự tin và lý tính, ánh mắt cô như ngọn lửa sáng giữa đêm tối.

“Chúng ta cần phải chứng minh những gì hắn đang làm là sai trái.” Cô nói tiếp, giọng điệu như một vị tướng chỉ huy quân đội.

Gia Huy gật đầu, trong lòng bừng bừng hy vọng, nhưng cũng không khỏi lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước.

“Để làm được điều đó, em có một điều kiện,” Mai tiếp tục, đôi mắt rực sáng như ánh đèn pha giữa màn đêm.

“Chúng ta sẽ ký hợp đồng phân chia lợi nhuận 50/50, và em cần nhà thùng Dương Đông đứng tên em.”

“Nhưng… nhà thùng này là tâm huyết của gia đình tôi,” Gia Huy lưỡng lự, ánh mắt hắn lấp lánh ánh nước, như thể đang đứng trước một quyết định sống còn.

“Nếu không, chúng ta sẽ không có đủ quyền lực để chiến đấu,” Mai nói, kiên quyết, ánh mắt kiên định như kim cương.

Gia Huy cắn chặt môi, lòng hắn rối bời, nhưng cũng hiểu rằng trong tình thế này, không còn lựa chọn nào khác.

“Được rồi, tôi đồng ý,” hắn thốt lên, mặc dù lòng đầy lo lắng, như thể đã đặt cược cả cuộc đời mình vào một bàn cờ mạo hiểm.

Thời gian không chờ đợi, họ cần hành động ngay lập tức.

Trong vòng 24 giờ tới, Trần Thế Vinh sẽ phát động chiến dịch tấn công để tiêu diệt họ.

Gia Huy và Mai nhanh chóng lập kế hoạch, đầu tiên là thu thập bằng chứng chống lại gã anh rể.

Những suy nghĩ chồng chất trong đầu, họ cần phải tìm ra những tài liệu pháp lý đủ mạnh để lật kèo.

Mai mở máy tính xách tay, bắt đầu tìm kiếm thông tin.

“Chúng ta cần sao kê tài khoản ngân hàng BIDV, nơi mà hắn có thể đã chuyển tiền hối lộ,” cô nói, bàn tay gõ nhanh trên bàn phím, như một nhạc trưởng điều khiển bản giao hưởng vĩ đại.

Gia Huy thở dài, ánh mắt nhìn về phía những thùng chượp đang nằm ngổn ngang, như thể đang nhìn thấy những giấc mơ đã tan vỡ.

“Chúng ta cũng cần ghi âm cuộc họp của hắn với đối tác sản xuất nước mắm hóa chất,” Mai tiếp tục, giọng điệu ngày càng quyết đoán, như một chiến binh đang chuẩn bị cho trận đánh quyết liệt.

“Và đừng quên camera an ninh, ghi lại các hoạt động bất hợp pháp tại nhà thùng,” cô bổ sung, ánh mắt như lửa, tràn đầy nhiệt huyết.

Họ bắt tay vào làm việc, từng phút giây trôi qua đều như kéo dài mãi, trong không khí căng thẳng như dây đàn.

Gia Huy cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai, như một tảng đá khổng lồ không thể nhúc nhích.

Hắn bắt đầu một cuộc chiến không chỉ để bảo vệ danh dự mà còn để cứu lấy nghề truyền thống của tổ tiên hắn.

Giữa những tiếng gõ phím và sự căng thẳng, Gia Huy và Mai đã tạo ra một kế hoạch tỉ mỉ, như những nghệ nhân dày công chế biến nước mắm.

Họ không chỉ là đối tác, mà còn là đồng minh trong cuộc chiến cam go này.

Trước mắt họ, một cuộc chiến không chỉ là sự sinh tồn, mà còn là một cuộc cách mạng để vực dậy vương quốc nước mắm truyền thống Phú Quốc.

“Chúng ta sẽ làm cho hắn phải trả giá,” Gia Huy thề trong lòng, quyết tâm không để mọi thứ trôi qua một cách vô nghĩa, ánh mắt hắn ánh lên một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...