Chương 8: Phiên Tòa Quyết Định Số Phận
Trời đã vào chiều, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi trên những con đường nhỏ quanh co của Dương Đông, Phú Quốc.
Trịnh Gia Huy đứng thẫn thờ bên bờ biển, mắt nhìn ra xa nơi những đợt sóng vỗ về bờ cát trắng.
Trong lòng anh là một mớ hỗn độn cảm xúc, vừa đau đớn vừa quyết tâm.
Ba trăm thùng chượp nước mắm hoàng kim, sản phẩm tâm huyết của anh, giờ đã bị đổ tràn trên mặt đất, hòa cùng với nước biển.
Gia Huy không thể quên cái khoảnh khắc thảm khốc đó, khi gã anh rể Trần Thế Vinh với vẻ mặt tự mãn, đã đạp ngã anh xuống đất.
“Tao sẽ không để mày có cơ hội đứng dậy nữa đâu!” Gã cười khẩy và bỏ đi, để lại Gia Huy nằm bất động trên nền cát.
Nguyễn Thanh Mai, đại tiểu thư của tập đoàn resort lớn nhất Việt Nam, bước đến bên anh, ánh mắt kiên quyết.
Cô nắm chặt tay Gia Huy, nhấn mạnh: “Chúng ta không thể bỏ cuộc.
Anh có biết không, nước mắm truyền thống là văn hóa của dân tộc, không thể để cho bọn chúng tiêu diệt!”
Gia Huy ngước nhìn cô, cảm nhận được sức mạnh từ ánh mắt đầy nghị lực ấy.
“Mai, em đã nghĩ ra cách nào chưa?” anh hỏi, trong lòng đầy hy vọng.
Cô gật đầu, một kế hoạch đã được vạch ra trong đầu. “Chúng ta cần phải thu thập bằng chứng chống lại Trần Thế Vinh trước khi hắn kịp phát động chiến dịch tấn công.”
“Nhưng thời gian không còn nhiều.” Gia Huy thở dài, cảm giác nỗi lo âu đang thắt chặt trong lồng ngực.
“Chúng ta chỉ có 24 giờ.” Mai khẳng định, ý chí kiên định.
“Bắt đầu từ đâu?” Gia Huy hỏi, ánh mắt trở nên sáng lên với quyết tâm mới.
“Chúng ta sẽ cần hợp tác.” Mai nói, “Tôi sẽ ký hợp đồng phân chia lợi nhuận 50/50, và anh phải chuyển nhượng sở hữu nhà thùng Dương Đông cho tôi.”
Câu nói của cô như một cú sốc, nhưng cũng là ánh sáng hy vọng cho Gia Huy.
“Em thật sự muốn như vậy?” anh hỏi, không thể tin vào tai mình.
“Đúng vậy, nước mắm truyền thống phải được bảo vệ, và tôi tin rằng chúng ta có thể làm điều đó cùng nhau.”
Gia Huy gật đầu, một cảm giác mới mẻ trào dâng trong lòng.
Họ nhanh chóng lên kế hoạch, quyết tâm không để cho Trần Thế Vinh có cơ hội nào.
Đầu tiên, họ quyết định đến ngân hàng BIDV, nơi mà Trần Thế Vinh đã từng rút tiền hối lộ.
Một tiếng đồng hồ sau, họ có trong tay bản sao kê tài khoản ngân hàng với số tiền lớn, đủ để chứng minh sự tham nhũng của gã.
“Đây là bằng chứng đầu tiên.” Mai hít một hơi thật sâu, cảm thấy tự tin hơn.
Tiếp theo, họ cần một chứng cứ mạnh mẽ hơn, một cái gì đó có thể khiến Trần Thế Vinh không thể chối cãi.
“Chúng ta phải tìm được ghi âm cuộc họp giữa hắn và đối tác sản xuất nước mắm hóa chất.” Gia Huy nói, quyết tâm không dừng lại.
Nguyễn Thanh Mai gật đầu, cô đã có một kế hoạch cho việc đó.
Họ lén lút xâm nhập vào nhà thùng của Trần Thế Vinh vào giữa đêm, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ.
Ánh trăng sáng chiếu rọi, tạo nên những bóng đen kỳ quái trên nền đất.
Gia Huy dẫn đầu, tay nắm chặt chiếc đèn pin, ánh sáng le lói quét qua từng ngóc ngách.
“Cẩn thận, không được phát ra tiếng động.” Mai thì thầm, nhắc nhở anh.
Họ tìm thấy phòng họp nhỏ bên trong nhà thùng, nơi mà Trần Thế Vinh đã từng bàn bạc với các đối tác.
Gia Huy nhanh chóng kiểm tra các thiết bị xung quanh, và phát hiện ra một chiếc máy ghi âm cũ kỹ nằm trên bàn.
“Đúng rồi, đây chính là thứ chúng ta cần!” anh nói, ánh mắt rực sáng.
Họ lén lút lấy chiếc máy ghi âm và rời khỏi nhà thùng ngay lập tức, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Chúng ta đã có đủ bằng chứng.” Mai nói, sự tự tin lại trở về.
Nhưng mọi thứ chưa kết thúc, họ cần chứng cứ cuối cùng để đập tan mọi nghi ngờ.
“Chúng ta phải thu thập hình ảnh từ camera an ninh.” Gia Huy nhấn mạnh, không thể bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Họ nhanh chóng đến khu vực mà camera an ninh được lắp đặt, với sự lo lắng đang dâng trào.
Nhưng khi đến nơi, họ phát hiện ra tất cả các camera đã bị tháo gỡ.
“Không thể nào!” Mai kêu lên, sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt.
Gia Huy không chịu khuất phục, trong đầu anh lại lóe lên một ý tưởng.
“Nếu không có hình ảnh từ camera an ninh, chúng ta có thể dùng những nhân chứng khác.”
“Ai có thể là nhân chứng?” Mai hỏi, ánh mắt nghi ngờ.
“Các công nhân làm việc trong nhà thùng, họ có thể đã thấy điều gì đó.” Gia Huy đáp, quyết tâm không để cho hy vọng vụt tắt.
Họ tiếp cận từng công nhân, hỏi han và thu thập thông tin từ họ.
Cuối cùng, một công nhân trẻ, còn khá nhút nhát, đã đồng ý làm nhân chứng.
“Tôi đã thấy Trần Thế Vinh gặp gỡ những người lạ mặt vào đêm hôm đó.” cậu ta nói, giọng run rẩy.
“Cảm ơn cậu, điều này sẽ giúp chúng tôi rất nhiều.” Gia Huy nói, lòng đầy biết ơn.
Sau 24 giờ, mọi thứ đã sẵn sàng cho phiên tòa quyết định số phận của cả hai bên.
Gia Huy và Mai đứng bên nhau, nắm chặt tay nhau, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Họ biết đây là cơ hội cuối cùng để vực dậy vương quốc nước mắm truyền thống.
“Chúng ta sẽ thắng, đúng không?” Mai hỏi, đôi mắt đầy hy vọng.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ thắng.” Gia Huy khẳng định, tin tưởng vào tương lai tươi sáng phía trước.