Chương 5: Cuộc Truy Đuổi Trong Đêm Tại Dương Đông
Trời đã tối, những ánh đèn lấp lánh của thị trấn Dương Đông như những vì sao rực rỡ trên mặt biển, nhưng trong lòng Trịnh Gia Huy lại là một cơn bão cuồng nộ.
Hắn nhìn về phía ba trăm thùng chượp nước mắm hoàng kim, những giọt nước mắm quý giá đang chảy tràn ra đất, hòa lẫn với cát bụi, như thể cả tâm huyết của hắn cũng đang theo dòng nước trôi đi.
Trần Thế Vinh, gã anh rể hách dịch, đã đạp ngã hắn như thế, và giờ đây, hắn phải đứng lên, phải chiến đấu để lấy lại danh dự và công lý.
Nguyễn Thanh Mai, đại tiểu thư của tập đoàn resort lớn nhất Việt Nam, nhìn vào mắt Gia Huy với sự quyết tâm.
“Chúng ta cần bằng chứng,” cô nói, giọng nghiêm túc và đầy lý trí.
Gia Huy gật đầu, thấu hiểu rằng chỉ có chứng cứ mới có thể lật kèo được gã Trần Thế Vinh.
“Chúng ta có 24 giờ,” Gia Huy nhấn mạnh, “Hắn đang chuẩn bị phát động chiến dịch tấn công, và nếu như chúng ta không kịp thu thập bằng chứng, mọi thứ sẽ kết thúc.”
“Tôi đồng ý hợp tác,” Mai đáp, “Nhưng có một điều kiện.”
Gia Huy nhìn cô chờ đợi, lòng thắc mắc không biết điều kiện của cô là gì.
“Ký hợp đồng phân chia lợi nhuận 50/50 và chuyển nhượng sở hữu nhà thùng Dương Đông cho tôi,” cô nói, ánh mắt kiên định.
Cảm giác chua chát xộc lên trong lòng Gia Huy, nhưng hắn hiểu rằng sự hợp tác này không thể thiếu.
“Được,” hắn đồng ý, “Chúng ta sẽ làm điều đó.”
Họ bắt tay nhau, một cái bắt tay chắc nịch, như một lời hứa, một quyết tâm thay đổi tương lai.
Đêm đã xuống sâu, ánh trăng lấp lánh trên mặt biển, nhưng sự yên bình ấy chỉ là bề ngoài.
Gia Huy và Mai bắt đầu cuộc truy tìm chứng cứ, họ quyết định đến nhà thùng nơi mà Trần Thế Vinh đang sản xuất nước mắm hóa chất độc hại.
Trên đường đi, những âm thanh của biển cả hòa với tiếng thở dốc của họ.
“Chúng ta phải hết sức cẩn thận,” Mai nhắc nhở, “Bọn gian thương không hề dễ đối phó.”
Gia Huy gật đầu, tâm trí hắn đang làm việc không ngừng nghỉ để lên kế hoạch.
Khi đến gần nhà thùng, họ thấy ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, cho thấy có người đang làm việc bên trong.
“Đó là nơi sản xuất nước mắm hóa chất,” Gia Huy thì thầm.
Mai gật đầu, ánh mắt cô sáng lên như thể đã tìm ra con đường.
“Chúng ta cần vào trong,” cô nói.
Họ lén lút tiến lại gần, lẩn vào bóng tối, từng bước chân như chạm nhẹ vào mặt đất cát, không để lại dấu vết.
Chợt, một tiếng động làm họ dừng lại, ánh đèn từ bên trong nhà thùng chiếu ra, sáng rực rỡ.
Gia Huy ra hiệu cho Mai dừng lại, hai người nín thở, lắng nghe.
“Hắn có thể đang nói chuyện với đối tác sản xuất,” Gia Huy thì thào.
Mai gật đầu, ánh mắt cô sắc như dao, một quyết tâm mạnh mẽ hiện lên trong lòng.
“Chúng ta cần ghi âm cuộc họp đó,” cô khẽ nói.
Gia Huy gật đầu, trong tay hắn nắm chặt chiếc máy ghi âm nhỏ bé nhưng quý giá.
Họ lén lút tiến đến gần hơn, chỉ cách cánh cửa vài bước chân.
“Tôi đã đưa cho anh đủ tiền để sản xuất nước mắm hóa chất, anh phải đảm bảo rằng mọi thứ sẽ được tiêu thụ,” giọng Trần Thế Vinh vang lên từ bên trong.
Gia Huy bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, những từ ngữ đó như một mũi tên xuyên thấu vào lòng hắn.
“Tôi không muốn gặp rắc rối với pháp luật,” đối tác đáp, giọng nói lo lắng.
“Đừng lo, tôi đã có cách,” Thế Vinh nói, tiếng cười khẩy của hắn vang lên, đầy ngạo mạn.
Gia Huy và Mai đều nín thở, họ đã có bằng chứng.
“Ghi lại đi!” Mai thì thầm, đôi mắt cô sáng rực.
Gia Huy nhanh chóng nhấn nút ghi âm, từng từ, từng câu trôi ra, như những mảnh ghép của một bức tranh lớn đang dần hiện ra.
Nhưng chỉ vài giây sau, khi tiếng cười của Trần Thế Vinh vang lên, một tiếng động lớn bất ngờ làm cả hai giật mình.
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông to lớn bước ra, ánh mắt hắn quét xung quanh.
“Có ai ở đây không?” hắn quát lớn, giọng nói như sấm rền.
Gia Huy và Mai nhìn nhau, cảm giác nguy hiểm đang tràn ngập không khí.
“Chạy!” Mai hét lên, kéo tay Gia Huy chạy ngược lại vào bóng tối.
Họ lao nhanh như những cơn gió, từng nhịp thở hổn hển vang lên trong đêm tĩnh mịch.
Gia Huy cảm nhận được hơi thở của sự sống đang chảy trong từng mạch máu, hắn không thể để mọi thứ kết thúc như thế này.
Họ vừa chạy, vừa tìm kiếm một nơi ẩn náu.
“Đi vào trong rừng!” Mai hét, chỉ tay về phía rừng cây rậm rạp phía trước.
Họ lao vào, những cành cây vươn ra như những cánh tay muốn níu giữ họ lại.
Tiếng bước chân của bọn gian thương vang vọng phía sau, như những tiếng trống trận thúc giục họ phải chạy nhanh hơn.
Gia Huy cảm thấy như tim mình đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, từng nhịp đập vang lên như những tiếng chuông báo động.
“Chúng ta phải dừng lại và lập kế hoạch,” Mai thở hổn hển, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định.
“Không thể, họ đang ở rất gần!” Gia Huy đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.
Họ tiếp tục chạy, nhưng không biết rằng, cuộc truy đuổi này chỉ mới bắt đầu.
Từng bước chân của bọn gian thương như gần lại, và trong đêm tối, họ phải đối mặt với những bất trắc không thể lường trước.
Chỉ còn 24 giờ nữa, nhưng giờ đây, mọi thứ đã trở thành một cuộc chiến sống còn.