Chương 6: Âm Mưu Từ Bóng Tối
Ánh nắng mặt trời đang dần lặn xuống phía chân trời, nhuộm vàng bầu trời Phú Quốc, nhưng không khí xung quanh lại ngột ngạt, nặng nề như những cơn bão sắp ập đến.
Trịnh Gia Huy, nghệ nhân ủ chượp nước mắm, đứng lặng giữa những thùng chượp hoàng kim, ánh mắt anh sắc như dao, đôi môi mím chặt lại, không thể nào ngăn nổi sự bực bội đang dâng trào.
Gã anh rể Trần Thế Vinh, với vẻ mặt hống hách, đã đạp ngã anh bên sườn đồi Dương Đông, nơi từng chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ của anh với nghề truyền thống.
Bây giờ, ba trăm thùng chượp nước mắm đang chảy tràn trên đất, như những giọt nước mắt của một tâm hồn bị tổn thương.
“Mày tưởng mày có thể hủy hoại cả một vùng đất này à?” Gia Huy gầm lên, mặc dù trong lòng anh đang sôi sục như một cơn bão.
Nguyễn Thanh Mai, đại tiểu thư của tập đoàn resort lớn nhất Việt Nam, đứng bên cạnh anh, ánh mắt cô sáng rực lên như những vì sao giữa bầu trời đen tối.
“Chúng ta phải làm gì đó, Gia Huy.
Thời gian không chờ đợi ai cả,” cô nói, giọng điệu cương quyết, nhưng cũng không kém phần lo lắng.
Gia Huy gật đầu, cảm nhận được sự quyết tâm trong từng lời nói của cô. “Chúng ta cần phải vạch trần âm mưu của Trần Thế Vinh trước khi hắn kịp hành động.”
Cả hai quyết định sẽ làm việc cùng nhau, như một đội quân chiến đấu chống lại kẻ thù chung.
Họ ngồi xuống dưới tán cây xanh, nơi ánh nắng không chiếu tới, để bàn bạc về kế hoạch của mình.
“Điều kiện hợp tác của tôi là ký hợp đồng phân chia lợi nhuận 50/50 và chuyển nhượng sở hữu nhà thùng Dương Đông cho tôi,” Mai nói, ánh mắt cô kiên định, không có chút nghi ngờ.
Gia Huy cảm thấy một sự nặng nề đè lên trái tim mình khi nghe lời đề nghị đó. “Đó là tất cả tâm huyết của tôi…” anh ngập ngừng.
“Đúng, và tôi sẽ giúp anh bảo vệ nó,” cô đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. “Nếu chúng ta không làm điều này, thì Trần Thế Vinh sẽ không dừng lại.”
Gia Huy hít một hơi dài, quyết định sẽ đặt niềm tin vào cô. “Được, tôi đồng ý.”
Ngay sau đó, họ bắt đầu thu thập bằng chứng để chống lại kẻ thù.
Thời gian đang trôi nhanh, chỉ còn 24 giờ để hoàn thành nhiệm vụ này.
Họ quyết định bắt đầu từ việc tìm kiếm các tài liệu chứng minh sự tham nhũng của Trần Thế Vinh.
“Chúng ta cần phải vào văn phòng của hắn,” Mai đề xuất, ánh mắt cô sáng lên khi nghĩ tới kế hoạch táo bạo.
Gia Huy gật đầu và họ bắt đầu lên kế hoạch.
Họ chuẩn bị một bộ đồ lịch sự để hòa nhập vào không khí của những cuộc họp thương mại.
Như một cặp tình nhân, họ bước vào văn phòng của Trần Thế Vinh.
Mùi nước hoa nồng nặc quyện với mùi giấy tờ và mực in khiến Gia Huy cảm thấy khó chịu.
Họ tìm thấy một góc khuất, nơi không ai để ý.
Mai mở chiếc laptop của Trần Thế Vinh lên, nhanh chóng tìm kiếm thông tin cần thiết.
“Chúng ta cần phải tìm những bằng chứng số như sao kê tài khoản ngân hàng BIDV, nơi có số tiền hối lộ,” cô nói, tay gõ trên bàn phím nhanh như một cơn gió.
Gia Huy đứng canh, đôi mắt anh chăm chú nhìn về phía cửa ra vào, sợ rằng bất kỳ ai cũng có thể phát hiện ra họ.
“Có một file ghi âm cuộc họp của Trần Thế Vinh với đối tác sản xuất nước mắm hóa chất,” Mai thì thầm, ánh mắt sáng lên khi tìm thấy thông tin đó.
“Chúng ta cần lấy nó,” Gia Huy nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Đó sẽ là bằng chứng quan trọng nhất.”
Mai gật đầu, không ngần ngại, cô bắt đầu tải file về một USB mà họ đã chuẩn bị sẵn.
Chỉ trong vòng vài phút, họ đã thu thập được những thông tin cần thiết.
Gia Huy cảm thấy như có một ngọn lửa bùng cháy trong lòng, anh biết rằng họ đã có thể lật kèo Trần Thế Vinh.
Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó, họ cần phải có thêm bằng chứng.
“Chúng ta phải đi xem camera an ninh ghi lại các hoạt động bất hợp pháp tại nhà thùng,” Mai nói, dáng vẻ cô quyết liệt, như một chiến binh.
Gia Huy đột nhiên cảm thấy lo lắng. “Nhưng nếu bị phát hiện thì sao?”
“Chúng ta không có thời gian để sợ hãi, Gia Huy.
Đó là cách duy nhất để chứng minh sự thật,” cô đáp lại, ánh mắt cô như một mũi tên bắn thẳng vào tâm trí anh.
Họ quyết định đi đến nhà thùng Dương Đông vào ban đêm, khi mọi thứ đã yên tĩnh.
Ánh trăng sáng rực rỡ như chứng nhân cho cuộc chiến của họ, từng bước chân nhẹ nhàng, không để lại dấu vết.
Gia Huy mở cửa nhà thùng, không một âm thanh nào vang lên, chỉ còn lại tiếng thở gấp của cả hai.
Họ lần theo những dây cáp camera, tìm kiếm dấu hiệu của những hoạt động bất hợp pháp.
“Đây rồi,” Mai kêu lên, chỉ vào một chiếc camera đang hoạt động.
Họ quay lại, hối hả tìm kiếm những hình ảnh ghi lại hoạt động của Trần Thế Vinh và đồng bọn.
Mồ hôi bắt đầu chảy dài trên trán Gia Huy, từng giọt mồ hôi lạnh ấy như một nhắc nhở cho sự căng thẳng trong lòng.
“Chúng ta phải nhanh lên,” cô thúc giục, ánh mắt không ngừng đảo quanh, như một con báo rình mồi.
Cuối cùng, họ cũng tìm thấy video, và hình ảnh trong đó như một cú sốc đối với họ.
Trần Thế Vinh đang bàn bạc với những kẻ đồng lõa về việc sản xuất nước mắm hóa chất, những lời nói của hắn như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Gia Huy.
“Chúng ta có đủ bằng chứng rồi,” Mai nói, giọng nói cô run rẩy nhưng tràn đầy hy vọng.
Gia Huy nhìn cô, cảm thấy một sức mạnh mới mẻ tràn đầy trong lòng. “Chúng ta sẽ không để cho hắn chiến thắng.”
Họ đã chuẩn bị mọi thứ, nhưng thời gian vẫn không ngừng trôi.
Trong vòng 24 giờ tới, họ sẽ phải đối mặt với Trần Thế Vinh và làm cho hắn trả giá cho những tội ác mà hắn đã gây ra.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vực dậy vương quốc nước mắm truyền thống,” Gia Huy khẳng định, ánh mắt anh lấp lánh như những ngôi sao giữa bầu trời đêm.