Chương 4: Đêm Tối Truy Tìm Sự Thật
Trời đã sập tối, ánh đèn vàng nơi phố thị Dương Đông bắt đầu lấp lánh như những vì sao trôi nổi trên mặt biển.
Trịnh Gia Huy đứng bên cạnh Nguyễn Thanh Mai, lòng anh nặng trĩu như những thùng chượp nước mắm hoàng kim mà anh đã dày công ủ chượp.
Nhìn những thùng nước mắm tràn ra, anh như thấy cả tâm huyết của mình đang chảy trôi, mất mát không gì bù đắp được.
“Chúng ta không thể để hắn thắng, Mai à,” Gia Huy nói, giọng trầm lắng, ánh mắt rực lửa quyết tâm.
Nguyễn Thanh Mai gật đầu, đôi mắt sáng ngời, phản chiếu vẻ tự tin và lý trí sắc bén.
“Chúng ta cần phải tìm bằng chứng ngay bây giờ,” cô nói, bàn tay nắm chặt, rõ ràng đã lên kế hoạch cho những bước tiếp theo.
“Hắn sẽ không ngừng lại cho đến khi tiêu diệt được chúng ta,” Gia Huy nhấn mạnh, vết thương lòng vì bị vu oan vẫn chưa lành.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vực dậy vương quốc nước mắm truyền thống,” Mai nói, giọng kiên quyết, “Cần phải thu thập những bằng chứng không thể chối cãi.”
Gia Huy nhìn vào mắt Mai, thấy được sự quyết tâm và lý trí của cô, anh cảm thấy thêm phần yên tâm.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Gia Huy hỏi, sự căng thẳng trong giọng nói của anh hiện rõ.
“Chúng ta cần theo dõi Trần Thế Vinh, tìm hiểu những giao dịch của hắn,” Mai đáp, rồi rút điện thoại ra, mở bản đồ chỉ dẫn.
Hai người nhanh chóng rời khỏi chỗ đó, băng qua những con đường nhỏ hẹp, ánh đèn đường nhấp nháy như những ngọn nến yếu ớt.
Họ đến một quán cà phê nhỏ gần nhà thùng, nơi mà Trần Thế Vinh thường xuyên lui tới để gặp gỡ đối tác.
Căn phòng hẹp, mùi cà phê đậm đặc, nhưng không làm họ chùn bước.
Gia Huy và Mai ngồi ở một góc khuất, mắt chăm chú vào những vị khách ra vào.
“Chúng ta phải chờ đợi,” Mai nói, ánh mắt không rời khỏi cửa ra vào.
Cô biết rằng chỉ cần một chút sơ hở, họ sẽ có cơ hội để thu thập bằng chứng.
Thời gian trôi qua, lòng họ như đổ mồ hôi hột, từng giây từng phút đều như kéo dài ra vô tận.
Cuối cùng, một người đàn ông vóc dáng cao lớn bước vào, Gia Huy nhận ra ngay đó chính là Trần Thế Vinh.
Hắn ngồi xuống, ngay cạnh một người đàn ông lạ mặt, cả hai nói chuyện một cách thầm thì.
“Hắn đang bàn chuyện gì?” Gia Huy hỏi, trong lòng dâng lên nỗi lo lắng.
“Chúng ta cần phải nghe lén,” Mai nói, nhanh chóng kêu gọi sự chú ý của Gia Huy.
Mai lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ gọn, giấu nó ở gần bàn của họ.
“Thế Vinh và đối tác của hắn đang bàn về việc sản xuất nước mắm hóa chất,” cô thì thầm.
Âm thanh từ cuộc trò chuyện dần rõ ràng hơn, những câu chữ sắc bén như những lưỡi dao cắt sâu vào lòng Gia Huy.
“Chúng ta sẽ không để ai biết về nguồn gốc thật sự của những nguyên liệu,” Trần Thế Vinh cười khẩy, giọng điệu đầy kiêu ngạo.
Gia Huy cảm thấy tức giận, tay siết chặt thành nắm đấm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
Mai nắm lấy tay anh, ánh mắt cô như truyền tải một thông điệp: “Chúng ta cần giữ bình tĩnh.”
Họ tiếp tục lắng nghe, từng câu từng chữ của Trần Thế Vinh như mũi dao cứa vào tâm trí Gia Huy.
Cuộc gặp gỡ kéo dài gần một giờ đồng hồ, cuối cùng cũng kết thúc khi Trần Thế Vinh đứng dậy, hắn rời quán một cách vội vàng.
“Chúng ta phải đi theo hắn, xem hắn sẽ đi đâu,” Mai nói, không để mất thời gian.
Hai người nhanh chóng rời khỏi quán, theo sau Trần Thế Vinh, lòng đầy hồi hộp.
Hắn dẫn họ đến một nhà thùng cũ kỹ, nơi mà những hoạt động bất hợp pháp đang diễn ra trong bóng tối.
Gia Huy và Mai lén lút theo dõi từ xa, cảm thấy như mình đang ở trong một bộ phim hành động nghẹt thở.
Họ thấy Trần Thế Vinh gặp gỡ một nhóm người, trao đổi những túi tiền và tài liệu.
“Đây là số tiền hối lộ,” một người trong nhóm nói, giọng rì rầm như tiếng thì thầm của những kẻ lén lút.
Gia Huy cảm thấy như trái tim mình ngừng đập, những gì hắn đã làm thật sự không thể chấp nhận được.
“Chúng ta cần ghi hình lại,” Mai nói, lập tức lấy điện thoại ra để quay video.
Hình ảnh hiện lên rõ nét, từng khuôn mặt, từng món đồ vật đều không thể thiếu.
“Đây sẽ là bằng chứng không thể chối cãi,” cô thầm nghĩ, lòng tràn đầy hy vọng.
Sau khi thu thập đủ hình ảnh và âm thanh, họ nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
“Chúng ta đã có đủ chứng cứ!” Gia Huy thốt lên, nét mặt anh hiện rõ sự phấn khích.
“Nhưng chúng ta còn một việc quan trọng hơn,” Mai nói, “Chúng ta cần phải tìm ra cách để công bố những bằng chứng này.”
Hai người cùng nhau chạy về phía nhà thùng Dương Đông, nơi mà họ đã từng ấp ủ ước mơ và giờ đây cũng là nơi họ quyết tâm vực dậy.
Mọi thứ đã được sắp xếp cho một cuộc chiến không thể ngừng lại, không thể lùi bước.
Gia Huy và Mai nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm, họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến chống lại cái ác, chống lại sự dối trá.
Và họ biết rằng chỉ còn 24 giờ nữa trước khi Trần Thế Vinh thực hiện kế hoạch tấn công của hắn.
“Cùng nhau, chúng ta sẽ chiến thắng,” Gia Huy nói, giọng đầy tự tin.
Mai gật đầu, lòng tràn đầy hi vọng và quyết tâm, họ sẽ không để những giấc mơ bị dập tắt lần nữa.