Chương 5: Bảng Log Ẩn Trong Máy In Tầng Bảy
Tô Khanh Khanh đứng giữa phòng khách chật chội, ánh đèn vàng nhạt hắt lên chiếc gấu bông Pikachu đang ngồi chễm chệ trên bàn.
Tim cô đập thình thịch, từng nhịp như một tiếng trống báo hiệu cho cuộc chiến sắp diễn ra.
Đã gần 24 giờ trôi qua kể từ khi cô phát hiện ra Quỷ Vương trú ngụ trong gấu bông của mình, và giờ đây áp lực thời gian đã nặng nề hơn bao giờ hết.
Thẩm Triệt, chàng đạo sĩ kiêm nghề dán cường lực, đứng bên cạnh, ánh mắt anh đăm chiêu, như thể đang suy nghĩ về bước đi tiếp theo.
“Khanh Khanh, chúng ta cần phải hành động ngay lập tức.” Giọng anh trầm và nghiêm túc, khiến cô cảm thấy rùng mình.
Cô gật đầu, trong lòng ngổn ngang nỗi lo lắng.
“Nhưng chúng ta phải có bằng chứng rõ ràng về nguồn gốc của gấu bông này trước khi công ty bất động sản kia kịp hành động.”
Thẩm Triệt nhíu mày, đôi môi mím chặt lại.
“Tôi đã xem xét lại tất cả tài liệu, nhưng vẫn chưa tìm ra hợp đồng chuyển nhượng.”
“Hợp đồng có chữ ký số CA, không thể nào sai được.” Cô nghiến răng, mồ hôi lạnh lưng chảy dài.
“Chúng ta còn chưa có thời gian, băng nhóm tội phạm cũng đang rình rập, không thể chậm trễ thêm.”
Trong đầu Tô Khanh Khanh, hình ảnh của gã giám đốc bất động sản lão luyện hiện lên, với đôi mắt híp lại như một con rắn đang rình mồi.
Cô không thể để hắn ta thắng được.
“Thẩm Triệt, chúng ta cần phải quay lại văn phòng của công ty bất động sản đó, lấy thông tin từ camera an ninh.”
“Nhưng đó là một nơi nguy hiểm, họ có thể nhận ra chúng ta.”
“Không còn cách nào khác!
Nếu không làm, chúng ta sẽ mất gấu bông và cả Quỷ Vương.” Cô nói với quyết tâm, ánh mắt sáng rực.
Thẩm Triệt gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn còn nhiều lo âu.
Họ nhanh chóng thay đổi trang phục, hòa mình vào dòng người đông đúc trên phố Bạch Mai, nơi mà công ty bất động sản kia tọa lạc.
Đường phố nhộn nhịp, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng trong lòng họ như đang chìm trong một bầu không khí nặng nề.
Khi đến nơi, khung cảnh trước mắt khiến Tô Khanh Khanh cảm thấy choáng ngợp.
Tòa nhà hiện đại, với kính xanh phản chiếu ánh sáng, như một con quái vật khổng lồ đang đe dọa nuốt chửng những kẻ yếu đuối.
“Chúng ta phải tìm cách vào bên trong mà không bị phát hiện.” Thẩm Triệt thì thầm, mắt quan sát từng góc cạnh của tòa nhà.
Tô Khanh Khanh khẽ gật đầu, lòng thầm nghĩ về cái giá mà họ phải trả cho cuộc chiến này.
Cô nhận ra, trong cuộc đời bình thường của mình, chưa bao giờ phải đối mặt với áp lực lớn đến thế.
Họ lén lút tìm vào một lối đi nhỏ phía sau tòa nhà, nơi có ít người qua lại.
Trái tim Tô Khanh Khanh đập mạnh khi nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong.
“Tôi đã bảo các người không được để lộ thông tin về gấu bông đó!” Giọng của một người đàn ông vang lên, khiến cô cảm thấy lạnh gáy.
“Chúng ta không thể để bất kỳ ai chiếm đoạt quyền sở hữu của công ty!”
Cô và Thẩm Triệt nhìn nhau, trong mắt họ hiện rõ sự lo lắng.
“Chúng ta phải tìm bằng chứng trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.” Cô quyết tâm.
Họ nhẹ nhàng vượt qua những hàng ghế văn phòng, tìm đến phòng họp chính, nơi có thể có camera an ninh.
“Tôi sẽ kiểm tra ở đây, anh hãy canh chừng.” Cô thì thầm.
Thẩm Triệt gật đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi lối vào.
Tô Khanh Khanh nhanh chóng tìm kiếm xung quanh, một cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng.
Cô tìm thấy một chiếc máy tính để bàn, màn hình tắt ngóm nhưng vẫn có dấu hiệu hoạt động.
“Có thể có thông tin ở đây.” Cô lẩm bẩm, ngồi xuống và bắt đầu nhập mật khẩu mà mình đã nhớ được từ lần trước.
“Chỉ cần một chút nữa thôi…”
Mồ hôi lạnh lại chảy dài trên trán cô, từng giây như một thế kỷ.
Cuối cùng, màn hình hiện lên giao diện chính, cô nhanh chóng tìm kiếm các file ghi âm và video.
“Được rồi!” Cô thở phào, nhưng ngay lúc đó, cửa phòng bật mở.
“Ai đó?” Một giọng nói vang lên, khiến cô như đứng tim.
“Chạy đi!” Thẩm Triệt hét lên, lao về phía cô, kéo cô đứng dậy.
Họ vội vã chạy ra ngoài, lòng đầy hoảng loạn và lo sợ.
Đằng sau, tiếng bước chân dồn dập đang đuổi theo.
“Nhanh lên, không thể để bọn chúng bắt được!” Thẩm Triệt thở hổn hển, kéo cô qua các hành lang.
Ánh đèn chớp tắt, như một điềm báo cho cuộc chiến sắp diễn ra.
Và trong lòng Tô Khanh Khanh, một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy, cô không thể để tất cả những điều này kết thúc ở đây.