Chương 8: Cô Gái Bị Khinh Trở Thành Người Nắm Bằng Chứng

Ánh sáng mặt trời xuyên qua những tán cây xanh mướt của công viên Thống Nhất, nơi mà Tô Khanh Khanh và Thẩm Triệt đang đứng, lòng đầy hồi hộp và thấp thỏm.

Đã gần 24 giờ trôi qua kể từ khi họ phát hiện ra Quỷ Vương đang trú ngụ trong gấu bông Pikachu, và giờ đây, thời gian như đang đổ dồn lên họ.

Khanh Khanh nhìn vào chiếc gấu bông to lớn, nó vẫn nằm bất động, nhưng cô biết bên trong nó đang tiềm ẩn sức mạnh khủng khiếp.

“Chúng ta phải hành động nhanh chóng, nếu không, công ty bất động sản sẽ không ngừng đến đây và chiếm đoạt quyền sở hữu của chúng ta.” Thẩm Triệt, với giọng nói nghiêm túc, chỉ vào chiếc điện thoại của mình, nơi có ghi âm cuộc gọi quan trọng với giám đốc công ty bất động sản.

Khanh Khanh gật đầu, lòng đầy quyết tâm.

“Chúng ta cần phải chứng minh nguồn gốc của gấu bông này trước khi quá muộn.”

Trong tay cô lúc này có hợp đồng chuyển nhượng gấu bông với chữ ký số CA, một chứng cứ không thể chối cãi.

“Chúng ta cũng cần phải xử lý băng nhóm tội phạm.” Thẩm Triệt cảnh báo khi nhìn quanh, như thể cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù.

Mồ hôi lăn dài trên trán, Khanh Khanh thở dài.

“Nếu như họ biết chúng ta đang ở đây, mọi chuyện sẽ rất phức tạp.”

Đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô đen bóng dừng lại gần họ.

Cửa xe bật mở, và từ trong bước ra một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest đen, mắt đeo kính râm, dáng vẻ tự tin và lạnh lùng.

“Đã đến lúc kết thúc trò chơi này.” Người đàn ông nói, giọng điệu đầy đe dọa.

Khanh Khanh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng cô không để điều đó làm mình chùn bước.

“Chúng tôi không có gì để bàn cãi với anh.”

“Đừng có khờ dại.” Người đàn ông nhếch mép, “Gấu bông đó thuộc về chúng tôi.

Các người chỉ đang làm mất thời gian của bản thân.”

Thẩm Triệt nắm chặt tay, ánh mắt anh rực lửa.

“Chúng tôi sẽ không từ bỏ.

Đưa gấu bông cho chúng tôi, hoặc chúng tôi sẽ buộc phải hành động.”

“Hành động?

Với những điều kiện như thế này?” Người đàn ông cười khẩy, “Các người không có cơ hội.”

Khanh Khanh cảm thấy một sự dũng cảm trỗi dậy trong lòng.

“Chúng tôi có bằng chứng.

Hợp đồng chuyển nhượng, ghi âm cuộc gọi.

Chúng tôi sẽ chứng minh quyền sở hữu trước pháp luật.”

Ánh mắt người đàn ông trở nên sắc lạnh.

“Các người nghĩ rằng chỉ cần có bằng chứng là sẽ thắng?

Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”

Bên ngoài, những chiếc xe ô tô khác bắt đầu kéo đến, và Khanh Khanh biết rằng họ không còn nhiều thời gian.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay bây giờ.” Cô nói, sắc mặt quyết liệt.

“Nhưng làm sao?

Họ đã bao vây quanh.” Thẩm Triệt lo lắng.

Khanh Khanh hít một hơi thật sâu, kéo Thẩm Triệt về phía đường ra.

“Chúng ta không thể để họ cản trở.

Hãy theo tôi!”

Họ nhanh chóng di chuyển, nhưng không lâu sau, một nhóm người từ băng nhóm tội phạm đã chặn đường họ.

“Đứng lại!

Giao gấu bông cho chúng tôi!” Một tên cầm đầu hét lên, giọng đầy thách thức.

Khanh Khanh nhìn quanh, và một ý tưởng lóe lên trong đầu.

“Thẩm Triệt, hãy quay lại và dùng gấu bông làm mồi nhử.”

“Cô chắc không?” Thẩm Triệt hỏi, nhưng trong lòng anh biết rằng không còn lựa chọn nào khác.

“Chúng ta phải làm cho họ sao nhãng.

Tôi sẽ tìm cách liên lạc với cảnh sát.”

Khanh Khanh bắt đầu chạy, trong khi Thẩm Triệt đứng lại, giơ gấu bông ra và gọi lớn: “Mọi người muốn cái này không?”

Các thành viên băng nhóm nhìn nhau, rồi lao về phía anh, trong khi Khanh Khanh tìm cách ẩn nấp và gọi điện thoại.

“Cảnh sát!

Xin hãy đến công viên Thống Nhất ngay lập tức, chúng tôi đang bị đe dọa bởi một băng nhóm tội phạm!” Cô nói với giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

Trong khi đó, Thẩm Triệt rút điện thoại ra, nhanh chóng mở file ghi âm cuộc gọi với giám đốc công ty bất động sản, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

“Nghe đây, các người có thể bắt chúng tôi, nhưng gấu bông này không thuộc về các người.” Anh hét lên, thách thức băng nhóm.

“Câm miệng!” Một tên cầm đầu xông tới, nhưng Thẩm Triệt đã nhanh chóng tránh được và tiếp tục lùi lại.

“Chúng ta không chỉ có gấu bông!” Anh nói, đưa tay chỉ về phía điện thoại.

“Chúng tôi có chứng cứ!”

Giữa cuộc hỗn loạn, Khanh Khanh nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa, và cảm giác hy vọng trỗi dậy trong cô.

“Hãy giữ vững!” Cô hét lên, trong khi chạy ra khỏi chỗ nấp.

“Cảnh sát đã đến!” Một trong những thành viên băng nhóm la lên, và họ bắt đầu hoảng loạn.

Không lâu sau, cảnh sát xuất hiện, và mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.

Khanh Khanh và Thẩm Triệt nhanh chóng cung cấp bằng chứng cho cảnh sát, và sau một hồi tra hỏi, các thành viên băng nhóm bị bắt giữ.

Các viên cảnh sát quay sang nhìn Khanh Khanh và Thẩm Triệt, “Cảm ơn các bạn đã hợp tác.

Đây sẽ là bằng chứng vững chắc để đưa họ ra tòa.”

Khanh Khanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn trăn trở với những gì đã xảy ra.

“Chúng ta đã thắng, nhưng...” Khanh Khanh bắt đầu, nhưng Thẩm Triệt đã ngắt lời cô.

“Đúng, nhưng bây giờ chúng ta phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn hơn.”

Khanh Khanh nhìn vào gấu bông Pikachu, và rồi nhìn vào mắt Thẩm Triệt.

“Chúng ta sẽ chia sẻ quyền sở hữu, như đã thỏa thuận, đúng không?”

“Đúng vậy.” Thẩm Triệt gật đầu, nhưng ánh mắt anh chứa đựng một nỗi lo lắng.

“Điều gì sẽ xảy ra với Quỷ Vương trong gấu bông này?” Khanh Khanh hỏi, trong lòng cảm thấy bất an.

“Chúng ta sẽ phải tìm hiểu thêm về nó.” Thẩm Triệt nói, “Có thể nó sẽ trở thành một phần của cuộc sống của chúng ta.”

Khanh Khanh mỉm cười, nhưng trong lòng cô biết rằng cuộc hành trình này chưa thực sự kết thúc.

Họ đã giành chiến thắng, nhưng tương lai vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng, và những lựa chọn tiếp theo sẽ định hình cuộc sống của họ mãi mãi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...