Chương 3: Giọng Nói Kỳ Quái Biết Đọc File Kế Toán

Ánh nắng chiều nhuộm vàng góc phố nhỏ nơi Tô Khanh Khanh và Thẩm Triệt đang đứng, nhưng không khí xung quanh lại nặng nề như một bầu không khí báo hiệu cơn bão sắp đến.

Tô Khanh Khanh nhìn xuống gấu bông Pikachu đang nằm gọn trong tay mình, lòng đầy lo lắng.

"Chúng ta chỉ còn 24 giờ nữa để chứng minh nguồn gốc gấu bông này trước khi công ty bất động sản kia ra tay," cô nói, giọng nói có chút run rẩy nhưng mạnh mẽ.

Thẩm Triệt, với đôi mắt sáng rực như ánh lửa, nhìn thẳng vào mắt cô, gật đầu.

"Đúng vậy, nhưng chúng ta cũng không thể quên băng nhóm tội phạm đang rình rập.

Họ sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để có được gấu bông này," anh nói, giọng điệu nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên kia đường, tiếng động của kim loại va chạm khiến cả hai giật mình.

"Chúng ta nên đi thôi," Khanh Khanh nói, cảm giác như có điều gì đó không ổn đang diễn ra.

Cả hai bắt đầu đi bộ, nhưng chưa đi được bao xa thì một chiếc xe hơi đen bóng loáng dừng lại bên cạnh họ.

Cửa xe mở ra, và từ trong đó bước ra một người đàn ông to lớn, mặc một bộ vest đen, khuôn mặt lạnh lùng như băng.

"Tô Khanh Khanh?" hắn hỏi, ánh mắt sắc như dao.

Khanh Khanh cảm thấy tim mình đập mạnh, mặt cô tái đi.

"Tôi là...

tôi là Khanh Khanh, có chuyện gì không?" cô lắp bắp.

"Chúng tôi cần trao đổi về gấu bông ấy," hắn nói, tay vươn về phía cô, ánh mắt như đang dọa nạt.

"Gấu bông này không phải của các người!" Thẩm Triệt bất ngờ lên tiếng, đứng chắn trước mặt Khanh Khanh.

"Cậu là ai?" người đàn ông trong vest lạnh lùng hỏi, đôi mắt như muốn xé toạc Thẩm Triệt ra.

"Tôi là người bảo vệ quyền lợi của cô ấy!" Thẩm Triệt tuyên bố, giọng điệu đầy tự tin.

Nhưng người đàn ông không tỏ ra nao núng, hắn chỉ cười khẩy.

"Nếu các người không muốn gặp rắc rối, hãy giao gấu bông đó lại cho chúng tôi."

Khanh Khanh cảm thấy như có một dòng điện chạy qua cơ thể, cô biết rõ rằng tình huống này đang trở nên cực kỳ nguy hiểm.

"Chúng tôi không có gì để nói với các người," cô khẳng định, giọng nói mạnh mẽ hơn.

Người đàn ông to lớn nhíu mày, rồi ra hiệu cho đồng bọn trong xe bước ra.

Hai tên đàn ông khác, mặt mày dữ tợn, bước ra từ xe, làm không khí thêm phần căng thẳng.

Khanh Khanh nắm chặt gấu bông Pikachu, cảm thấy như nó đang ấm lên trong tay cô, như thể nó đang truyền sức mạnh cho cô.

"Cô không biết mình đang đụng phải ai đâu," một trong hai tên kia nói, giọng đầy đe dọa.

Trong khoảnh khắc, Thẩm Triệt cúi xuống, lén lấy ra điện thoại và ấn vào nút ghi âm cuộc gọi mà họ đã có với giám đốc công ty bất động sản.

"Chúng tôi có bằng chứng về việc các người đang âm thầm thao túng để chiếm đoạt tài sản này!" Thẩm Triệt nói, giọng điệu đầy quyết tâm.

Người đàn ông to lớn cười khẩy, nhưng sự tự tin của hắn bắt đầu có dấu hiệu dao động.

"Bằng chứng?" hắn hỏi, giọng điệu mỉa mai.

"Đúng vậy, và nếu các người động vào chúng tôi, các người sẽ hối hận!" Khanh Khanh nói, giọng mạnh mẽ như một chiến binh.

Chỉ cần một câu nói sai, mọi thứ có thể đổ vỡ.

Người đàn ông lạnh lùng quan sát họ, ánh mắt như muốn tìm ra điểm yếu của cả hai.

Cô cảm thấy tim mình đập mạnh, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhưng cô không cho phép mình run sợ.

"Hãy suy nghĩ kỹ trước khi hành động," Thẩm Triệt nói, đôi mắt anh ánh lên sự kiên định.

Cuối cùng, người đàn ông to lớn hạ giọng, dường như đã nhận ra rằng họ không thể tùy tiện hành động.

"Được rồi, nhưng nhớ rằng chúng tôi sẽ không buông tha đâu," hắn nói, rồi ra dấu cho đồng bọn quay về xe.

Chiếc xe lùi lại và biến mất trong làn khói bụi, để lại Khanh Khanh và Thẩm Triệt đứng lại giữa phố, tim đập loạn xạ.

"Chúng ta cần phải tìm kiếm bằng chứng ngay lập tức," Khanh Khanh nói, cố gắng trấn tĩnh lại.

Thẩm Triệt gật đầu, và cùng nhau, họ bắt đầu chạy về phía trung tâm thành phố, nơi có thể tìm thấy thông tin cần thiết.

Họ biết rằng thời gian không còn nhiều, và cuộc chiến với âm mưu tội phạm cùng công ty bất động sản đã chính thức bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...