Chương 7: Quỷ Vương Gấu Bông Lật Mặt Sổ Đen

Tô Khanh Khanh đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt căng thẳng của cô.

Ánh mắt cô nheo lại, đôi lòng mày nhíu chặt khi nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo từ bên ngoài.

Thẩm Triệt, bên cạnh cô, gương mặt đầy quyết tâm, nắm chặt cổ tay, đôi tay gân guốc của anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến không tưởng.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa,” anh nói, giọng điệu nghiêm túc nhưng vẫn giữ được sự hài hước, “Nếu không lấy lại được gấu bông, dự án bất động sản của công ty sẽ bị phá sản.”

Khanh Khanh hít sâu, cố gắng ổn định tâm lý trước tình huống căng thẳng này.

“Chúng ta cần tìm ra cách để đánh lừa băng nhóm đó,” cô nói, sự lý trí trong cô luôn dẫn dắt từng bước hành động.

Bên ngoài, tiếng nói chuyện ồn ào của băng nhóm tội phạm vang lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng hơn bao giờ hết.

“Tôi nghe nói gấu bông đó rất quý giá, nếu không lấy lại được, chúng sẽ không tha cho chúng ta đâu,” một tên trong nhóm nói, giọng điệu đầy vẻ đe dọa.

Khanh Khanh và Thẩm Triệt nhìn nhau, cả hai hiểu rằng họ đang đứng trước một thử thách không tưởng.

“Chúng ta cần phải tạo ra một kế hoạch,” Khanh Khanh nói, ánh mắt cô sáng lên với một ý tưởng bất ngờ.

“Tôi sẽ giả vờ là một người bán hàng online, còn anh sẽ là người đến mua hàng,” cô nói tiếp, sự tự tin bắt đầu trỗi dậy trong cô.

Thẩm Triệt gật đầu, “Nghe có vẻ hợp lý, nhưng chúng ta cần một số đạo cụ để có thể thực hiện kế hoạch này.”

Khanh Khanh nhanh chóng nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi xách của mình.

“Tôi có một số đồ dùng bên trong, có thể giúp chúng ta.”

Trong khi đó, âm thanh bên ngoài ngày càng lớn hơn, những tên tội phạm đang bàn tán về việc chia sẻ món đồ quý giá mà chúng đã chiếm được.

“Chúng ta không thể để chúng nhận ra kế hoạch của mình,” Khanh Khanh thì thầm.

Thẩm Triệt nhanh chóng lấy ra một chiếc điện thoại, “Tôi sẽ ghi lại mọi thứ, nếu chúng ta có bằng chứng, sẽ giúp ích rất nhiều.”

“Đúng vậy,” Khanh Khanh đồng ý, “Chúng ta cần phải chứng minh rằng chúng đang phạm tội.”

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Khanh Khanh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp đến.

Cô bước ra ngoài, gương mặt giả vờ tươi cười, hai tay cầm điện thoại như một người bán hàng bình thường.

“Chào các anh, tôi là người bán hàng trực tuyến, có ai muốn mua gấu bông Pikachu không?” Khanh Khanh nói lớn.

Cả băng nhóm tội phạm đều quay lại nhìn, ánh mắt chúng đầy vẻ nghi ngờ.

“Gấu bông?

Cô nói gì vậy?” một tên trong nhóm hỏi với giọng điệu châm biếm.

Khanh Khanh không nao núng, cô tiếp tục, “Đúng vậy, tôi có một món hàng rất đặc biệt, nó có giá trị cao và có thể mang lại rất nhiều lợi nhuận cho các anh.”

“Lợi nhuận?” Tên cầm đầu, một người đàn ông to lớn với gương mặt đầy sẹo, tiến lại gần, ánh mắt thèm thuồng.

Khanh Khanh không để lộ sự sợ hãi, “Đúng, nếu các anh mua gấu bông này, tôi có thể đảm bảo rằng nó sẽ giúp các anh kiếm được hàng triệu.”

Thẩm Triệt đứng ở phía sau, ánh mắt anh không rời khỏi từng cử chỉ của băng nhóm tội phạm.

“Cô nghĩ chúng tôi sẽ tin vào những điều đó?” tên cầm đầu hỏi, giọng điệu châm biếm.

Khanh Khanh không chần chừ, cô chỉ vào chiếc túi xách, “Tôi có hóa đơn mua hàng, và cả giấy chứng nhận sản phẩm.”

“Giấy chứng nhận?” Tên cầm đầu nhướng mày, sự nghi ngờ bắt đầu tan biến.

Cô rút ra một tờ giấy từ trong túi, đưa cho tên cầm đầu.

“Đây, các anh có thể kiểm tra,” cô nói, giọng điệu tự tin.

Tên cầm đầu cầm lấy tờ giấy, nhưng vừa khi hắn đọc xong, Thẩm Triệt đã nhanh chóng hành động.

“Bây giờ!” anh hét lên.

Khanh Khanh đã chuẩn bị sẵn sàng, cô nhanh chóng lùi lại, trong khi Thẩm Triệt lao tới, chộp lấy chiếc điện thoại và bắt đầu ghi hình.

Các thành viên trong băng nhóm tội phạm hoảng hốt, không kịp phản ứng.

“Chúng ta có chứng cứ!” Khanh Khanh kêu lớn, “Các anh không thể thoát được đâu!”

Những tiếng la hét vang lên khi băng nhóm nhận ra mình đã bị lừa.

Tên cầm đầu tức giận, “Bắt chúng lại!”

Nhưng đã quá muộn, Khanh Khanh và Thẩm Triệt đã có đủ bằng chứng trong tay.

Họ nhanh chóng chạy ra khỏi căn phòng, tiếng gọi thất thanh của băng nhóm tội phạm phía sau.

“Chạy nhanh lên!” Thẩm Triệt hét lên, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm.

Cả hai lao ra khỏi căn nhà, không quay lại, chỉ nghe thấy tiếng đập cửa và những tiếng chửi rủa tức giận từ băng nhóm tội phạm.

Khanh Khanh thở phào nhẹ nhõm khi đã thoát khỏi tình huống nguy hiểm.

“Chúng ta đã làm được!” cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Thẩm Triệt cũng mỉm cười, “Nhưng đây chỉ là bước đầu, chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm.”

“Đúng vậy,” Khanh Khanh gật đầu, “Chúng ta sẽ không ngừng lại cho đến khi lấy lại được gấu bông và chứng minh sự thật.”

Sự quyết tâm trong ánh mắt của Khanh Khanh và Thẩm Triệt đã thắp lên hy vọng cho một cuộc chiến không tưởng nhưng đầy ý nghĩa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...