Chương 7: Vòng Loại Warsaw
Cơn gió lạnh buốt của mùa đông Ba Lan thổi qua những hàng cây rụng lá dọc theo đại lộ Krakowskie Przedmieście.
Warsaw chào đón Lâm Hoàng Phúc và Trần Diệu Linh bằng những bông tuyết đầu mùa trắng xóa phủ lên những mái ngói cổ kính.
Phúc kéo cao cổ chiếc áo khoác dạ ấm áp mà Linh mua cho cậu, ngước nhìn tòa nhà Philharmonic Hall cổ kính và tráng lệ.
Nơi đây chính là thánh đường của âm nhạc cổ điển thế giới, nơi đã từng chứng kiến sự ra đời của những huyền thoại piano lẫy lừng.
Hôm nay là ngày khai mạc Vòng 1 của cuộc thi Chopin Competition danh giá nhất hành tinh.
Bên trong sảnh lớn, không khí vô cùng căng thẳng và trang nghiêm.
Hơn tám mươi thí sinh xuất sắc nhất đến từ các cường quốc âm nhạc như Nga, Mỹ, Nhật Bản, Ba Lan đang tập trung luyện ngón ở các phòng chờ.
Ai nấy đều toát lên khí chất tự tin, ngạo nghễ của những thiên tài được đào tạo bài bản từ những học viện danh tiếng nhất thế giới.
Lâm Hoàng Phúc - thí sinh tự do duy nhất đến từ Việt Nam - đứng lặng lẽ ở một góc, khẽ xoa hai bàn tay cho bớt lạnh.
"Đừng lo lắng Phúc, hãy chơi bằng cả trái tim cậu, hãy cho họ nghe tiếng đàn của một linh hồn tự do." Linh đứng bên cạnh khẽ nói, ánh mắt chứa đựng niềm tin tuyệt đối.
Đúng lúc đó, tiếng loa phát thanh vang lên bằng tiếng Anh, gọi tên Lâm Hoàng Phúc lên sân khấu.
Phúc hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi hậu trường tối tăm, tiến vào ánh đèn sân khấu rực rỡ của khán phòng lớn.
Khán phòng Philharmonic Hall với sức chứa hơn một ngàn chỗ ngồi đã kín chỗ, hàng chục camera truyền hình trực tiếp đang chĩa về phía cậu.
Hàng ghế giám khảo ngồi trang trọng ở chính giữa, đều là những huyền thoại piano thế giới với gương mặt vô cùng nghiêm nghị.
Phúc đi tới bên cây đại dương cầm Steinway D-274 sang trọng, cúi đầu chào khán giả và hội đồng giám khảo.
Cậu ngồi xuống ghế đàn, khẽ nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc đó, mọi sự ồn ào xung quanh hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại cậu và cây đàn piano.
Phúc đặt đôi bàn tay thanh tú lên phím đàn, và bắt đầu chơi bản Ballade số 1 giọng Sol thứ của Chopin.
Ngay từ hợp âm đầu tiên vang lên trầm hùng, cả khán phòng lập tức chấn động.
Đó là một âm thanh vô cùng uy lực nhưng lại chứa đựng một nỗi u sầu sâu thẳm, như tiếng kêu gào của một linh hồn bị giam cầm.
Tiếng đàn của Phúc dẫn dắt người nghe đi qua những thăng trầm của cảm xúc, từ những đoạn tự sự da diết cho đến những giai điệu cuộn trào bão táp.
Kỹ thuật octaves của cậu nhanh và chính xác như máy bắn đá, nhưng lại vô cùng mềm mại nhờ sự chuyển động linh hoạt của cổ tay.
Cách cậu xử lý các câu nhạc rubato tự nhiên đến mức khiến Giáo sư Janusz Olejniczak ngồi dưới hàng ghế giám khảo phải nghiêng đầu kinh ngạc.
Giáo sư nhận ra, đây không phải là một màn trình diễn kỹ thuật vô hồn như đa số các thí sinh khác.
Đây là âm nhạc thực sự, là tiếng lòng của một thiên tài đã trải qua bao nhiêu giông bão cuộc đời để vươn lên.
Từng nốt nhạc ngân vang như những giọt nước mắt lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu, chạm vào sâu thẳm tâm hồn của mọi người có mặt trong khán phòng.
Đoạn coda cao trào nhất được Phúc kết thúc bằng một chuỗi âm chạy cực nhanh và mạnh mẽ, đập mạnh xuống phím đàn tạo nên một hợp âm vang dội như sấm sét.
Nốt nhạc cuối cùng ngân dài rồi tan dần vào không gian tĩnh lặng.
Cả khán phòng im lặng trong vòng ba giây, như thể họ vẫn chưa kịp tỉnh dậy khỏi giấc mơ âm nhạc tuyệt mỹ mà Phúc vừa tạo ra.
Và rồi, một tràng pháo tay bùng nổ như sấm dậy vang lên khắp Philharmonic Hall.
Nhiều vị giám khảo quốc tế khó tính nhất cũng đứng dậy vỗ tay tán thưởng, gương mặt lộ rõ vẻ xúc động sâu sắc.
Trần Diệu Linh đứng ở hậu trường nhìn ra, đôi mắt phượng rơm rớm nước mắt vì tự hào.
Cô biết, Lâm Hoàng Phúc đã thực sự làm được.
Cậu đã chấn động cả thủ đô Warsaw bằng tài năng thiên bẩm của mình.
Kết quả được công bố ngay tối hôm đó: Lâm Hoàng Phúc lọt vào vòng tiếp theo với số điểm tuyệt đối từ toàn bộ hội đồng giám khảo.
Tên của cậu lập tức trang trọng xuất hiện trên các trang báo âm nhạc uy tín toàn cầu như Gramophone và BBC Music Magazine.
Một ngôi sao mới của nền piano thế giới đã chính thức bước ra ánh sáng ngay giữa lòng châu Âu cổ kính.
Hội trường Philharmonic Hall ngập tràn trong kiến trúc Baroque tráng lệ với những bức phù điêu mạ vàng lấp lánh.
Lịch sử hàng trăm năm của tòa nhà như hiện hữu trong từng thớ gỗ của sân khấu, nơi tiếng đàn của các vĩ nhân từng vang vọng.
Phúc cảm thấy sức nặng của lịch sử đè lên vai mình, nhưng đó không phải là áp lực bóp nghẹt mà là động lực nâng cánh bay.
Đối thủ ngồi hàng ghế phía trước - Igor Smirnov, thần đồng người Nga đến từ Học viện Tchaikovsky - liếc nhìn Phúc với ánh mắt dò xét, khinh khỉnh.
Tuy nhiên, khi Phúc bắt đầu những nốt nhạc đầu tiên, sự khinh khỉnh trên mặt Smirnov hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ.
Anh ta nhận ra kỹ thuật chạy ngón legato của Phúc đạt đến mức độ trôi chảy tuyệt đối mà anh ta chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
Từng nốt nhạc như những hạt sương mai rơi xuống mặt hồ yên ả, tạo nên những bước sóng âm thanh lan tỏa đều khắp khán phòng lớn.
Linh ngồi ở hàng ghế VIP phía sau, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Phúc đầy tự hào.
Cô nhớ lại buổi trưa mưa rào Sài Gòn tại cư xá Thanh Đa, khi một chàng trai trẻ gầy gò chơi cây piano Yamaha Yamaha cũ kỹ bong tróc.
Hôm nay, chàng trai ấy đang ngồi chơi trên cây đàn Steinway & Sons đắt giá nhất thế giới trước toàn thể tinh hoa âm nhạc toàn cầu.
Sự tương phản mãnh liệt đó khiến Linh cảm thấy sống mũi cay cay, cô khẽ nở một nụ cười ấm áp đầy kiêu hãnh.
Tiếng đàn của Phúc đã vượt qua ranh giới của một bài dự thi, nó trở thành một cuộc độc thoại đầy nghệ thuật giữa nghệ sĩ và Chopin.
Ban giám khảo người Ba Lan - bà Maria Jablonska, một huyền thoại piano sống - khẽ nghiêng đầu lắng nghe với sự trân trọng tuyệt đối.
Bà ghi chép nhanh vào sổ chấm điểm: 'Một tài năng phi thường có khả năng thấu hiểu sâu sắc tư tưởng âm nhạc của Chopin mà không cần phô trương kỹ thuật sáo rỗng'.