Chương 6: Cơn Giông Trước Giờ Bay

Trước ngày diễn ra buổi họp báo chính thức của Lâm Hoàng Phúc, mạng xã hội âm nhạc cổ điển Việt Nam bùng nổ một chiến dịch bôi nhọ quy mô lớn.

Hàng loạt bài viết từ các trang tin mạng không chính thống và hàng ngàn tài khoản ảo đồng loạt đăng tải thông tin vu khống Phúc.

"Lâm Hoàng Phúc - kẻ đạo nhạc trắng trợn bị Nhạc viện đuổi học, trốn sang Ba Lan bằng con đường không chính thức."

"Sự nhục nhã của nền âm nhạc nước nhà khi một kẻ cắp chất xám đại diện đi thi Chopin quốc tế."

Những bài viết này được chia sẻ chóng mặt trên các hội nhóm, thu hút vô số bình luận chỉ trích dữ dội từ những người thiếu thông tin.

Thế Phong và Thế Anh ngồi trong biệt thự riêng ở Quận 7, đắc ý nhìn những con số tương tác tăng vọt trên màn hình điện thoại.

"Để xem sau vụ này, danh tiếng của nó bên Ba Lan làm sao cứu vãn được." Thế Anh cười khẩy đầy ác độc.

Thế nhưng, họ không biết rằng, Trần Diệu Linh đã chuẩn bị sẵn một đòn phản công pháp lý cực kỳ tàn khốc.

Chín giờ sáng ngày tiếp theo, một buổi họp báo quốc tế được tổ chức trang trọng tại Văn phòng Luật sư LNT & Partners trên đường Nguyễn Huệ, Quận 1.

Hơn năm mươi phóng viên của các cơ quan báo chí lớn như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, VnExpress và cả đại diện các hãng thông tấn nước ngoài tại TP.HCM đều có mặt.

Diệu Linh mặc bộ vest đen quyền lực, cùng Luật sư Trần Hữu Trí ngồi ở vị trí trung tâm.

Màn hình máy chiếu lớn phía sau sáng lên, hiển thị dòng chữ: 'Buổi Công Bố Bằng Chứng Quyền Tác Giả Bản Sonatina Đô Thứ'.

Luật sư Trí chậm rãi điều chỉnh kính, giọng nói trầm ấm nhưng vô cùng đanh thép vang lên trong phòng họp.

"Kính thưa quý nhà báo, hôm nay chúng tôi thay mặt nghệ sĩ piano Lâm Hoàng Phúc công bố toàn bộ bằng chứng thép chứng minh quyền tác giả hợp pháp đối với bản Sonatina Đô thứ."

Luật sư Trí bấm nút, màn hình hiển thị file log chi tiết của máy chủ email Google cá nhân của Phúc.

"Đây là bằng chứng đầu tiên: Email gửi đính kèm file ghi âm demo và bản nhạc số hóa được Lâm Hoàng Phúc gửi cho chính mình vào ngày 15 tháng 9 năm 2024."

"Ngày giờ được ghi nhận trên máy chủ Google là không thể can thiệp. Thời điểm này sớm hơn đơn đăng ký bản quyền của Nguyễn Thế Anh tận bảy tháng."

Tiếng máy ảnh nhấp nháy liên hồi, các phóng viên nhanh chóng ghi lại những thông tin đắt giá này.

Tiếp theo, Luật sư Trí công bố kết quả giám định sóng âm thanh độc lập từ Viện Khoa học Hình sự.

"Bản giám định cho thấy, cấu trúc hòa âm phức tạp và nhịp điệu rubato đặc trưng trong bản ghi âm hai năm trước của Phúc trùng khớp 100% với bản nhạc Nguyễn Thế Anh biểu diễn tại nhà hát vừa qua."

"Nguyễn Thế Anh không hề có bất kỳ bản phác thảo thô hay file demo nào trước ngày đăng ký bản quyền."

Diệu Linh lúc này bước lên micro, thần thái ngạo nghễ quyến rũ thường ngày thay bằng một sự nghiêm nghị đáng sợ.

"Với tư cách là nghệ sĩ violin quốc tế và giám khảo quốc gia, tôi xin khẳng định: Nguyễn Thế Anh hoàn toàn không có đủ trình độ kỹ thuật để sáng tác một tác phẩm có chiều sâu như vậy."

"Hành vi cướp đoạt này là một sự sỉ nhục đối với nền âm nhạc cổ điển nước nhà."

"Chúng tôi đã chính thức gửi đơn tố cáo hành vi lạm dụng quyền lực, vu khống và vi phạm bản quyền của Nguyễn Thế Phong và Nguyễn Thế Anh lên Thanh tra Bộ Văn hóa và Sở Thông tin Truyền thông."

"Tòa án Nhân dân TP.HCM đã ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời: Cấm Nguyễn Thế Anh biểu diễn và sử dụng bản nhạc này dưới mọi hình thức trong thời gian tranh chấp."

Buổi họp báo kết thúc, tin tức lập tức bùng nổ trên các trang báo chính thống với những tiêu đề chấn động.

"Phơi bày sự thật vụ đạo nhạc tại Nhạc viện TP.HCM: Bằng chứng thép bảo vệ thần đồng piano Lâm Hoàng Phúc."

"Cha con Hiệu trưởng Nguyễn Thế Phong đối mặt với án phạt pháp lý nặng nề và làn sóng tẩy chay của giới mộ điệu."

Làn sóng dư luận lập tức quay xe 180 độ.

Những người trước đó chửi bới Phúc giờ đây đồng loạt quay sang chỉ trích sự tráo trở, đê hèn của cha con hiệu trưởng.

Các nhãn hàng tài trợ và các đơn vị tổ chức sự kiện lập tức hủy bỏ toàn bộ hợp đồng biểu diễn đã ký với Nguyễn Thế Anh.

Cùng lúc đó, hai chiếc xe biển xanh của Thanh tra Bộ Văn hóa và cơ quan điều tra dừng trước cổng Nhạc viện TP.HCM.

Các thanh tra viên bước vào phòng làm việc của Nguyễn Thế Phong, trao tận tay ông ta quyết định tạm đình chỉ chức vụ hiệu trưởng để phục vụ thanh tra toàn diện về công tác quản lý đào tạo và tài chính.

Thế Phong đứng không vững, tay chân bủn rủn bám vào thành bàn làm việc, mặt xám xịt như tro tàn.

Ông ta nhận ra, đế chế quyền lực mà ông ta dày công xây dựng suốt hai mươi năm qua đã sụp đổ hoàn toàn chỉ sau một đêm họp báo.

Còn ở Warsaw, Ba Lan, Lâm Hoàng Phúc vừa bước xuống sảnh khách sạn cổ kính cạnh quảng trường cổ Rynek Starego Miasta.

Giữa cái lạnh cuối thu của châu Âu, Phúc hít một hơi sâu, cảm nhận sự tự do thực sự.

Không còn những xiềng xích của quyền lực bóp nghẹt, giờ đây chỉ còn cậu và âm nhạc chuẩn bị chinh phục đỉnh cao thế giới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...