Chương 9: Đêm Chung Kết Lịch Sử

Đêm chung kết của cuộc thi piano danh giá nhất hành tinh - Chopin Competition lần thứ 19 chính thức diễn ra.

Khán phòng của Warsaw Philharmonic Hall không còn một chỗ trống, tụ hội giới mộ điệu, các nhà phê bình âm nhạc hàng đầu và đại diện các hãng đĩa lớn từ khắp thế giới.

Hơn mười triệu khán giả toàn cầu đang theo dõi trực tiếp qua kênh truyền hình trực tiếp và các nền tảng số hóa.

Lâm Hoàng Phúc bước ra sân khấu trong bộ vest đen sang trọng, gương mặt điềm tĩnh nhưng toát lên thần thái của một bậc thầy thực thụ.

Đáp lại cậu là những tràng pháo tay vang dội kéo dài không dứt từ hàng ngàn khán giả có mặt.

Phúc đi tới bên cây đàn Steinway, cúi đầu chào nhạc trưởng và dàn nhạc giao hưởng quốc gia Warsaw đang ngồi sẵn trên sân khấu.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế da, khẽ đặt đôi tay lên phím đàn, hít một hơi sâu để cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Nhạc trưởng khẽ vung đũa chỉ huy, và dàn nhạc bắt đầu tấu lên giai điệu mở đầu của bản Concerto số 1 giọng Mi thứ của Chopin.

Giai điệu hoành tráng và da diết của dàn nhạc vang lên như khúc dạo đầu cho một câu chuyện huyền thoại.

Và rồi, tiếng đàn piano của Phúc cất lên.

Đó là một âm thanh vô cùng trong trẻo, ngọt ngào nhưng lại chứa đựng một nội lực thâm sâu kỳ diệu.

Tiếng đàn của Phúc như dắt người nghe đi qua những thăng trầm giông bão của cuộc đời cậu.

Từ những đêm đông lạnh giá nhịn đói trong căn phòng trọ chật hẹp ở quận 4, cho đến những giọt mồ hôi rơi trên phím đàn cũ ở cư xá Thanh Đa.

Mọi uất ức, đau khổ, và niềm hy vọng cháy bỏng đều được Phúc hóa thân vào từng nốt nhạc tuyệt mỹ của Chopin.

Tiếng đàn của cậu hòa quyện hoàn hảo với dàn nhạc giao hưởng, lúc nâng đỡ, lúc đối thoại tạo nên một bức tranh âm nhạc vô cùng tráng lệ.

Kỹ thuật legato của cậu mượt mà như một dải lụa mềm bay lượn giữa không trung, từng nốt nhạc vang lên tròn trịa, lấp lánh như những viên ngọc trai.

Ở chương hai da diết, tiếng đàn của Phúc nhẹ nhàng và sâu lắng đến mức khiến nhiều khán giả ngồi dưới khán phòng phải rơm rớm nước mắt.

Họ cảm nhận được một tình yêu âm nhạc thuần khiết, một tâm hồn thánh thiện chưa hề bị vẩn đục bởi những danh lợi tầm thường.

Giáo sư Janusz Olejniczak ngồi trên hàng ghế giám khảo khẽ nhắm mắt, giọt nước mắt xúc động lăn dài trên gương mặt lão luyện của ông.

Ông tự thì thầm: 'Đây chính là Chopin tái thế, âm nhạc của cậu ấy có linh hồn thực sự'.

Đến chương ba cao trào dồn dập, Phúc hoàn toàn thăng hoa, mười đầu ngón tay cậu lướt trên phím đàn nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.

Cậu chơi với một sự tự tin ngạo nghệ, đập tan mọi xiềng xích của quyền lực bẩn thỉu đã từng muốn chôn vùi cậu.

Hợp âm cuối cùng vang lên trầm hùng phối hợp cùng dàn nhạc giao hưởng kết thúc tác phẩm một cách vô cùng trọn vẹn và hoành tráng.

Phúc đứng bật dậy, hai tay buông thõng, ngực phập phồng thở dốc dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ.

Cả khán phòng lặng đi trong một giây.

Và rồi, toàn bộ khán phòng Philharmonic Hall đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay vang dội như sấm sét cắt ngang bầu trời đêm Warsaw.

Những tràng pháo tay đứng (standing ovation) kéo dài liên tục mười phút không dứt, khán giả liên tục gọi vang tên 'Lam Hoang Phuc'.

Phúc cúi đầu chào ban giám khảo, chào khán giả trong niềm xúc động tột cùng.

Cậu nhìn về phía hậu trường, nơi Trần Diệu Linh đang đứng vỗ tay với nụ cười rạng rỡ và những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.

Cậu biết, đêm nay, cậu đã thực sự chạm tới đỉnh cao vinh quang bằng chính đôi bàn tay và linh hồn tự do của mình.

Khán phòng Philharmonic Hall lung linh dưới ánh đèn vàng ấm áp, tạo nên một không gian vô cùng huyền ảo cổ kính.

Bản Concerto số 1 giọng Mi thứ đòi hỏi sự phối hợp tuyệt đối giữa nghệ sĩ piano và nhạc trưởng giao hưởng.

Nhạc trưởng người Ba Lan - ông Andrzej Boreyko - liên tục trao đổi ánh mắt với Phúc, hai người phối hợp nhịp nhàng như một thể thống nhất.

Họ thở cùng một nhịp thở, cảm nhận từng nhịp đập của giai điệu, tạo nên một sự hòa quyện hoàn mỹ giữa piano và dàn nhạc.

Trong đoạn cadenza đơn độc của chương một, Phúc biểu diễn một chuỗi biến tấu ngẫu hứng vô cùng thông minh và đầy tính học thuật.

Tiếng đàn của cậu ngân vang độc lập đầy kiêu hãnh giữa không gian im phăng phắc của khán phòng Philharmonic.

Từng nốt nhạc chứa đựng câu chuyện kiêu hãnh của một người Việt Nam vượt qua muôn vàn gian khó để đứng trên đỉnh cao thế giới.

Khán giả ngồi dưới hàng ghế VIP - ngài Đại sứ Việt Nam tại Ba Lan - khẽ mỉm cười đầy xúc động, tay nắm chặt vạt áo vest.

Bên cạnh ông, các nhà phê bình âm nhạc quốc tế liên tục gật đầu trầm trồ trước sự điêu luyện và cảm xúc dạt dào của Phúc.

Họ biết rằng, đêm nay, họ đang được chứng kiến sự ra đời của một huyền thoại âm nhạc mới, một ngôi sao sáng chói trên bầu trời nghệ thuật thế giới.

Những phím đàn piano lướt đi mát rượi dưới mười đầu ngón tay của Phúc, mỗi nốt nhạc vang lên như một phần xương thịt cậu.

Hơi thở dồn dập nhưng vô cùng nhịp nhàng của cậu hòa cùng nhịp đũa chỉ huy của nhạc trưởng Andrzej Boreyko.

Nhạc trưởng khẽ gật đầu mỉm cười khích lệ, ánh mắt toát lên sự ngưỡng mộ sâu sắc trước bản lĩnh phi thường của chàng trai Việt Nam.

Bầu không khí trong khán phòng lớn Philharmonic Hall lúc này như được cô đặc lại bởi dòng năng lượng âm nhạc mãnh liệt.

Từng tràng vỗ tay đứng kéo dài như muốn thổi bay mái vòm cổ kính của thánh đường âm nhạc Warsaw.

Phúc cảm thấy mọi giọt mồ hôi rơi xuống đêm nay hoàn toàn xứng đáng cho sự tái sinh huy hoàng của cuộc đời mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...