Chương 5: Quân Bài Bí Mật – Hòn Đảo Phía Nam
Một tuần sau, tại trung tâm hội nghị tỉnh Kiên Giang diễn ra buổi đấu giá quyền sử dụng đất quần đảo An Thới vô cùng trang trọng.
Đây là sự kiện thu hút rất nhiều sự quan tâm của giới tài phiệt và các tập đoàn bất động sản lớn, tuy nhiên hầu hết các ông lớn đều ngần ngại vì những điều khoản bảo vệ môi trường cực kỳ ngặt nghèo do UBND tỉnh áp dụng.
Lê Văn Hùng cũng có mặt tại buổi đấu giá với tư cách đại diện cho Băng Dương Resort, gã muốn mua thêm Hòn Dăm Ngoài để mở rộng chuỗi biệt thự VIP ăn chơi cờ bạc của Bernard.
Hùng bước vào sảnh lớn với bộ dạng vô cùng hợm hĩnh, mặc vest bóng lộn, xung quanh gã là một nhóm trợ lý và các vệ sĩ cao lớn cẩn mật che chắn bảo vệ.
Đột nhiên, gã khựng lại khi nhìn thấy Trịnh Gia Bảo bước vào sảnh, đi bên cạnh anh là một nhóm chuyên gia luật kinh tế hàng đầu và đại diện cấp cao của ngân hàng Vietcombank chi nhánh Phú Quốc.
Gia Bảo hôm nay mặc một bộ vest xám lịch lãm thiết kế riêng, phong thái vô cùng đĩnh đạc, sang trọng, hoàn toàn không còn chút dấu vết nhếch nhác của kẻ bị đuổi khỏi resort trong đêm mưa gió bão bùng năm xưa.
Hùng khinh khỉnh bước tới, chặn đường Gia Bảo ngay trước sảnh chính, cất giọng mỉa mai đầy đắc ý: "Ồ, ai đây thế này? Chẳng phải là kiến trúc sư Trịnh Gia Bảo vĩ đại bị đuổi như chó của chúng ta sao?"
"Anh đi lạc chỗ rồi à? Đây là buổi đấu giá nghìn tỷ của các ông chủ lớn và các quỹ đầu tư quốc tế, không phải là nơi dành cho một kẻ thất nghiệp chạy ăn từng bữa như anh đâu."
Gia Bảo đứng lại, thản nhiên nhìn gã trợ lý phản bội cũ bằng ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như nhìn một con sâu kiến nhỏ nhoi.
"Hùng, cậu vẫn thích nói nhiều và ảo tưởng sức mạnh như trước," Gia Bảo khẽ cười nửa miệng, giọng nói vô cùng trầm ổn và uy lực.
"Tôi đến đây để lấy lại những gì thuộc về mình, và xây dựng một thứ mà những kẻ bán rẻ lương tâm như cậu cả đời này cũng không bao giờ có tư cách hiểu được."
Hùng cười lớn đầy đắc ý, vẻ mặt gã vênh váo: "Lấy lại? Bằng cái gì đây? Bằng mấy bản vẽ tay mơ mộng hão huyền của anh à?"
"Tôi nói cho anh biết, tập đoàn Dupont đã chuẩn bị sẵn ba trăm tỷ đồng tiền mặt để thâu tóm Hòn Dăm Ngoài bằng mọi giá. Anh lấy cái gì để đấu với chúng tôi đây?"
Gia Bảo không thèm trả lời thêm một lời nào, anh chỉ khẽ gật đầu chào lịch sự rồi lướt qua Hùng, bước thẳng vào phòng đấu giá chính.
Buổi đấu giá diễn ra vô cùng gay cấn và nghẹt thở dưới sự điều hành trực tiếp của Hội đồng Thẩm định tỉnh Kiên Giang.
Khi quyền sử dụng Hòn Dăm Ngoài được đưa ra đấu giá với mức khởi điểm là một trăm năm mươi tỷ đồng, Lê Văn Hùng lập tức tự tin giơ bảng ra giá đầu tiên.
"Một trăm tám mươi tỷ!" Hùng dõng dạc hô to trước toàn thể hội trường, vẻ mặt đầy kiêu ngạo tột cùng.
Cả phòng họp khẽ xôn xao, nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ khẽ lắc đầu ngao ngán bỏ cuộc trước tiềm lực của Băng Dương.
"Một trăm chín mươi tỷ," Gia Bảo bình thản giơ bảng ra giá ngay lập tức.
Hùng nhướng mày nhìn Gia Bảo, khinh bỉ cười khẩy đầy thách thức: "Hai hai mươi tỷ!"
"Hai trăm ba mươi tỷ," Gia Bảo lập tức theo sát không một giây chần chừ.
Nhịp độ tăng giá nhanh chóng được đẩy lên cao trào, Hùng bắt đầu cảm thấy căng thẳng, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán khi mức giá đã dần vượt qua ngân sách dự kiến ban đầu của Bernard.
"Hai trăm tám mươi tỷ!" Hùng nghiến răng hô lớn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Gia Bảo đầy đe dọa.
Gia Bảo khẽ nhấp một ngụm nước lọc, khuôn mặt không hề biến sắc hay lo lắng, anh giơ bảng một cách vô cùng dứt khoát: "Ba trăm tỷ."
Hùng đứng bật dậy khỏi ghế, chỉ tay thẳng về phía Gia Bảo hét lớn: "Tôi yêu cầu ban tổ chức kiểm tra năng lực tài chính của Trịnh Gia Bảo ngay lập tức!"
"Anh ta chỉ là một cá nhân, một kiến trúc sư bị sa thải, làm sao có đủ ba trăm tỷ để ký quỹ và thanh toán tiền đấu giá đất hợp pháp?"
Đúng lúc này, đại diện Vietcombank chi nhánh Phú Quốc bước lên phía trước chủ tọa, đặt lên bàn một văn bản bảo lãnh thanh toán vô điều kiện đóng dấu đỏ chói.
"Chúng tôi, ngân hàng Vietcombank, cam kết bảo lãnh tài chính vô điều kiện cho dự án sinh thái của ông Trịnh Gia Bảo với hạn mức tín dụng lên tới năm trăm tỷ đồng," vị đại diện dõng dạc tuyên bố trước toàn hội trường.
Cả phòng đấu giá ồ lên kinh ngạc tột độ. Lê Văn Hùng đờ đẫn cả người như bị rút sạch dưỡng khí, gã không thể tin nổi một kẻ trắng tay lại có thể nhận được sự bảo lãnh khổng lồ từ một ngân hàng lớn nhất Việt Nam như vậy.
Gã đâu biết rằng, chính Phương Thảo đã thẩm định dự án "Kỳ Quan Xanh" của Bảo là dự án xanh trọng điểm, giúp anh kết nối với các quỹ phát triển bền vững của Nhật Bản và Thụy Sĩ.
"Ba trăm tỷ lần thứ nhất... lần thứ hai... lần thứ ba! Quyết định trúng đấu giá Hòn Dăm Ngoài thuộc về ông Trịnh Gia Bảo!"
Tiếng búa đập xuống bàn vang lên đanh thép như một cái tát trời giáng làm chấn động toàn bộ tinh thần của Lê Văn Hùng.
Gia Bảo đứng dậy, chỉnh lại nếp áo vest phẳng phiu, nhìn thẳng vào gương mặt tái mét cắt không còn giọt máu của Hùng.
"Hùng, về nói với Bernard, hòn đảo này giờ là lãnh địa của tôi. Và trò chơi của chúng ta... bây giờ mới thực sự bắt đầu," Gia Bảo nói nhỏ đủ để Hùng nghe thấy rồi quay lưng bước đi trong tiếng vỗ tay rộn rã kéo dài của cả hội trường.