Chương 1: Đêm Trắng Ở Bãi Sao
Gió biển Phú Quốc về đêm mang theo vị mặn mòi đặc trưng, thổi lướt qua những rặng dừa xanh mướt chạy dọc bãi cát trắng mịn của Bãi Sao.
Dưới ánh đèn LED nghệ thuật lung linh hắt ra từ khu sảnh chính đón khách, Băng Dương Resort hiện lên như một viên ngọc lục bảo khổng lồ, lộng lẫy và hoàn mỹ.
Mỗi viên đá lát đường, mỗi kết cấu mái vòm bằng tre tầm vông uốn lượn, cho đến hệ thống tuần hoàn nước tự nhiên thân thiện với môi trường đều mang đậm dấu ấn sáng tạo của Trịnh Gia Bảo.
Anh đứng trên ban công tầng cao nhất của khu biệt thự VIP, ánh mắt tràn đầy sự tự hào khi nhìn đứa con tinh thần mà mình đã thức trắng hàng trăm đêm để hoàn thiện.
Ngày mai là lễ khai trương chính thức của Băng Dương Resort, đánh dấu bước ngoặt đưa Phú Quốc lên bản đồ du lịch sinh thái xa xỉ thế giới.
"Đẹp thật đúng không, Gia Bảo?" Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau, mang theo sự đắc ý không hề giấu diếm.
Gia Bảo quay đầu lại, nhìn thấy đối tác ngoại quốc Bernard Dupont, người đại diện cho quỹ đầu tư viễn dương và bên cạnh là Lê Văn Hùng - gã trợ lý trung thành đã đồng hành cùng anh suốt năm năm qua.
"Bernard, Hùng, hai người chưa nghỉ ngơi sao? Ngày mai chúng ta có rất nhiều việc phải làm," Gia Bảo mỉm cười ôn hòa, không hề nghi ngờ.
Bernard không trả lời, gã chỉ nhấp một ngụm rượu vang đỏ thượng hạng, khẽ lắc ly thủy tinh để những vệt đỏ sẫm bám vào thành ly, như máu.
Lê Văn Hùng bước lên phía trước, sắc mặt gã lạnh lùng, không còn vẻ khúm núm thường ngày, gã đặt lên bàn một xấp tài liệu dày cộp bọc da đen.
"Anh Bảo, đây là biên bản chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ và 45% cổ phần sáng lập của anh tại Băng Dương cho tập đoàn Dupont," Hùng nói, giọng điệu vô cảm nhưng đâm thẳng vào tim Gia Bảo.
Gia Bảo nhướng mày, nụ cười trên môi đông cứng lại: "Hùng, cậu đang đùa cái gì vậy? Hợp đồng sáng lập của chúng ta ghi rõ tôi giữ bản quyền thiết kế và quyền điều hành sinh thái."
"Đó là chuyện của ngày hôm qua thôi, kiến trúc sư Trịnh," Bernard bật cười thành tiếng, giọng nói mang vẻ khinh miệt rõ rệt bằng thứ tiếng Việt lơ lớ.
"Chúng tôi đã nộp hồ sơ đăng ký quyền sở hữu mới lên Văn phòng Đăng ký Đất đai và Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Kiên Giang."
"Chữ ký và con dấu của anh trên biên bản đồng ý chuyển nhượng tài sản cá nhân để cấn trừ nợ đầu tư đều rất rõ ràng, đã được phòng công chứng số 1 tỉnh xác nhận."
Gia Bảo giật phắt xấp tài liệu, ngón tay anh run nhẹ khi lật đến trang cuối cùng.
Dưới ánh đèn, chữ ký của anh hiện lên sắc nét, thậm chí cả dấu vân tay đỏ chót cũng trùng khớp một cách hoàn hảo.
"Giả mạo! Các người điên rồi! Tôi chưa từng ký bất kỳ văn bản chuyển nhượng nào thế này!" Gia Bảo gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Anh trừng mắt nhìn Lê Văn Hùng, người duy nhất có thể tiếp cận con dấu cá nhân và các giấy tờ ủy quyền của anh.
"Hùng! Tại sao? Tôi đã đối xử với cậu như anh em ruột thịt, chia cho cậu 5% cổ phần từ phần của tôi cơ mà!" Gia Bảo siết chặt cổ áo Hùng, đôi mắt đỏ ngầu.
Lê Văn Hùng gạt tay Gia Bảo ra một cách thô bạo, chỉnh lại cổ áo, nở nụ cười khinh bỉ.
"Anh em ruột thịt? Anh Bảo à, anh sống trên mây lâu quá rồi," Hùng nhổ nước bọt xuống sàn đá.
"Anh muốn biến nơi này thành khu bảo tồn sinh thái sinh quyển, từ chối mọi lời mời hợp tác sòng bạc, từ chối câu lạc bộ giải trí VIP thu phí nghìn đô."
"Anh có biết chúng ta đang ngồi trên một mỏ vàng không? Nhưng tư duy của anh quá bảo thủ!"
"Ông Bernard đã hứa cho tôi vị trí Tổng Giám đốc điều hành Băng Dương, kèm theo biệt thự ven biển và tài khoản mở tại Singapore."
"Còn anh? Anh chỉ cho tôi vài đồng bạc lẻ từ tiền lương thiết kế!" Hùng cười lạnh lùng.
Gia Bảo đứng sững như trời trồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Anh nhận ra mình đã quá ngây thơ khi tin vào lòng người, quá tập trung vào nghệ thuật kiến trúc mà quên đi những cạm bẫy thương trường tàn khốc.
"Bernard, ông không thể làm vậy. Hồ sơ thiết kế cơ sở của tôi đã được nộp lưu trữ tại Bộ Xây Dựng, giấy phép môi trường của dự án này dựa trên cam kết sinh thái 100%," Gia Bảo cố giữ bình tĩnh, lên tiếng cảnh cáo.
"Ồ, cậu Trịnh thân mến," Bernard bước tới, vỗ mạnh vào vai Gia Bảo đến mức anh lảo đảo.
"Cậu nghĩ một kiến trúc sư tay trắng không thế lực như cậu có thể giữ nổi một thiên đường nghìn tỷ này sao?"
"Báo chí ngày mai sẽ đăng tin kiến trúc sư Trịnh Gia Bảo bị trầm cảm nặng, tự nguyện rút lui khỏi dự án và chuyển nhượng cổ phần."
"Nếu cậu dám gây rắc rối, tôi sẽ dùng thế lực của mình khiến cậu biến mất vĩnh viễn khỏi đảo ngọc này."
Bernard khẽ búng tay, lập tức bốn gã bảo vệ cao lớn mặc vest đen, đeo tai nghe bước vào phòng, áp sát Gia Bảo.
"Mời cậu Trịnh rời khỏi resort ngay lập tức. Từ bây giờ, cậu là người không được chào đón tại Băng Dương," Hùng lớn tiếng ra lệnh đầy hống hách.
Trời đổ mưa rào đột ngột, những hạt mưa Phú Quốc lạnh ngắt dội thẳng vào mặt Gia Bảo khi anh bị đẩy ra khỏi cổng chào bằng tre khổng lồ.
Vali quần áo của anh bị quăng thẳng xuống vũng nước bẩn bên lề đường.
Phía sau anh, cánh cổng sắt nặng nề đóng sầm lại, những ánh đèn lung linh của resort như đang chế giễu sự thất bại cay đắng của kẻ sáng lập.
Nước mưa hòa lẫn nước mắt, nhưng ánh mắt của Trịnh Gia Bảo không hề có sự tuyệt vọng.
Dưới ánh chớp xé toạc bầu trời đêm An Thới, anh quay lại nhìn Băng Dương Resort lần cuối, hàm răng nghiến chặt đến rớm máu.
"Bernard, Lê Văn Hùng... Các người cướp đi đứa con tinh thần của tôi, biến nó thành công cụ cờ bạc dơ bẩn."
"Tôi thề, tôi sẽ bắt các người phải trả giá gấp trăm lần! Tôi sẽ mua lại toàn bộ vùng biển này, biến các người thành những kẻ không nhà!" Gia Bảo gầm lên trong tiếng sấm rền.