Chương 10: Vả Mặt Huy Hoàng, Phú Quốc Sang Trang
Lễ trao giải Du lịch Quốc gia lần thứ 15 được tổ chức vô cùng hoành tráng tại trung tâm hội nghị quốc tế lớn nhất Phú Quốc.
Đây là sự kiện quy tụ toàn bộ các doanh nghiệp lữ hành, các chủ đầu tư bất động sản nghỉ dưỡng hàng đầu Việt Nam, các chuyên gia quốc tế và giới truyền thông trong nước, nước ngoài.
Không khí trong hội trường vô cùng náo nhiệt dưới ánh đèn flash sáng lòa liên tục của hàng trăm phóng viên báo chí lớn.
Trịnh Gia Bảo bước vào hội trường bên cạnh Nguyễn Phương Thảo, lập tức thu hút toàn bộ ống kính phóng viên bởi sự thành công rực rỡ mang tầm quốc tế của siêu dự án Kỳ Quan Xanh.
Các đại gia bất động sản từng khinh rẻ, chế giễu Gia Bảo ngày trước giờ đây đều xì xào bàn tán với vẻ mặt đầy kiêng dè và ngưỡng mộ trước sự trỗi dậy thần kỳ của anh.
Đúng lúc hội nghị đang diễn ra trang trọng, hai chiếc xe cảnh sát chuyên dụng đỗ sịch trước sảnh chính của trung tâm hội nghị.
Dưới sự áp giải nghiêm ngặt của các chiến sĩ công an vũ trang, Bernard Dupont mặc áo tù nhân màu sọc xám và Lê Văn Hùng bị còng tay bấu chặt bước vào sảnh để thực hiện buổi thực nghiệm hiện trường cuối cùng theo lệnh của Viện Kiểm sát.
Chứng kiến hai kẻ từng vô cùng hống hách cướp resort của Trịnh Gia Bảo giờ đây thảm hại, cúi gục đầu nhục nhã trước ống kính truyền thông báo chí, cả hội trường ồ lên bàn tán xôn xao đầy khinh bỉ.
Hùng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Gia Bảo đang đứng ở đỉnh cao danh vọng chói lọi bên cạnh Phó Chủ tịch tỉnh, gã chỉ biết cúi đầu khóc hận trong sự muộn màng và nhục nhã tột cùng không lời nào tả xiết.
Bernard Dupont trừng mắt nhìn Gia Bảo bằng đôi mắt đỏ ngầu, giọng gã khàn đặc đầy bất lực và cam chịu: "Trịnh Gia Bảo... mày... mày thực sự là một con quái vật... mày đã thắng hoàn toàn rồi."
Gia Bảo bước tới trước mặt hai kẻ phản bội, ánh mắt anh vô cùng thản nhiên, kiêu hãnh và đầy uy nghi của một vị chúa tể.
"Tôi không chỉ giành lại công lý và chiến thắng, Bernard," Gia Bảo chậm rãi nói, giọng điệu đanh thép vang vọng khắp sảnh lớn trung tâm hội nghị.
"Hôm nay, trước toàn thể quý vị quan khách và giới truyền thông, tôi có một thông báo cực kỳ quan trọng muốn công bố chính thức."
Gia Bảo quay sang phía các phóng viên báo chí, khẽ gật đầu ra hiệu đầy tự tin.
Lập tức, trên màn hình LED khổng lồ của hội trường hiện lên văn bản quyết định chính thức của UBND tỉnh Kiên Giang do chính Nguyễn Phương Thảo ký duyệt.
"Quyết định thu hồi vĩnh viễn toàn bộ đất dự án Băng Dương Resort do chủ đầu tư có các sai phạm nghiêm trọng về đất đai và bảo tồn rừng phòng hộ quốc gia."
"Đồng thời, chấp thuận kết quả bán đấu giá tài sản công ích trên đất của dự án Băng Dương cho người trúng đấu giá hợp pháp duy nhất - Công ty Cổ phần Đầu tư Sinh thái Kỳ Quan Xanh do ông Trịnh Gia Bảo làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị!"
Cả hội trường như bùng nổ trong tiếng vỗ tay rầm rộ như sấm truyền và tiếng trầm trồ kinh ngạc tột độ của hàng trăm doanh nhân, tài phiệt lớn có mặt.
Gia Bảo dõng dạc tuyên bố trước toàn thể ống kính truyền thông quốc tế: "Tôi chính thức mua lại toàn bộ Băng Dương Resort với giá trị giao dịch một ngàn hai trăm tỷ đồng thanh toán một lần."
"Từ ngày hôm nay, Băng Dương Resort sẽ được đổi tên thành 'Kỳ Quan Xanh Bãi Sao', được cải tạo hoàn toàn theo chuẩn sinh thái sinh quyển 100%, đập bỏ hoàn toàn khu casino dơ bẩn trái phép để trả lại màu xanh nguyên bản cho rừng phòng hộ Phú Quốc."
"Chúng tôi sẽ sát nhập hai siêu dự án làm một quần thể bảo tồn sinh thái biển lớn nhất Việt Nam tại quần đảo An Thới và Bãi Sao."
Phương Thảo bước lên bục phát biểu, dõng dạc khẳng định triết lý phát triển mới của tỉnh: "Kiên Giang kiên quyết nói không với các dự án tàn phá thiên nhiên nhân danh phát triển."
"Chúng tôi sẽ áp dụng các tiêu chuẩn sinh thái nghiêm ngặt nhất cho toàn bộ quần đảo An Thới để bảo vệ môi trường cho thế hệ tương lai, và Kỳ Quan Xanh chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho tầm nhìn đó."
Bernard Dupont đổ sụp hoàn toàn xuống sàn nhà cẩm thạch, mặt xám ngoét không còn một giọt máu, tinh thần hoàn toàn điên loạn.
Gã trợ lý cũ phản bội Lê Văn Hùng gào khóc thảm thiết đầy tuyệt vọng khi bị lực lượng cảnh sát kéo đi áp giải ra xe tù, gã hiểu rằng cả phần đời còn lại gã sẽ phải sống trong sự hối hận muộn màng sau bốn bức tường giam lạnh lẽo.
Nguyễn Phương Thảo bước lên sân khấu chính, trang trọng trao cho Trịnh Gia Bảo chiếc cúp vàng danh giá nhất "Doanh nhân Vì Môi trường Quốc gia".
Dưới ánh đèn sân khấu lộng lẫy và tiếng vỗ tay rộn rã chúc mừng kéo dài không dứt của cả hội trường, Gia Bảo đứng bên cạnh Phương Thảo, ánh mắt hướng về vùng biển Phú Quốc xanh bao la lộng lẫy ngoài cửa sổ kính.
Anh tự hứa với bản thân sẽ cống hiến trọn đời để giữ gìn vẻ đẹp hoang sơ, tráng lệ của quê hương đất nước Việt Nam.
Anh đã lấy lại tất cả danh dự và tài sản bằng chính tài năng phi thường của mình, bắt những kẻ phản bội tàn ác phải trả cái giá thích đáng nhất trước pháp luật nghiêm minh, và trở thành vị Chúa Đảo thực thụ - người bảo hộ vĩ đại cho màu xanh vĩnh cửu của đảo ngọc Phú Quốc.
Một chương mới vô cùng huy hoàng, rực rỡ và phát triển bền vững đã thực sự được mở ra cho hòn đảo ngọc thân yêu của đất nước Việt Nam.