Chương 3: Cuộc Rượt Đuổi Bằng Chứng

Châu Minh Hải đứng giữa căn phòng nhỏ hẹp, ánh đèn vàng nhợt nhạt từ chiếc bóng đèn trên trần nhà phản chiếu lên gương mặt chàng trai trẻ, làm nổi bật lên đôi mắt thâm quầng của anh.

Không khí ngột ngạt và căng thẳng bao trùm lấy không gian, như thể mọi âm thanh bên ngoài đều bị chặn lại bởi bức tường dày của sự lo âu.

Hải siết chặt bàn tay, cảm nhận từng mạch máu đang chảy rần rần trong cơ thể, như những dòng sông cuộn chảy trong cơn lũ.

Huyền, với nét mặt đầy quyết tâm, bước vào phòng và đặt một tệp tài liệu lên bàn, làm cho âm thanh của giấy cọ xát với nhau vang lên như tiếng chuông báo hiệu một cuộc chiến bắt đầu.

Cô nhìn thẳng vào mắt Hải, ánh mắt ấy như một ngọn đuốc sáng giữa đêm tối: “Chúng ta không có nhiều thời gian.”

Hải gật đầu, nhưng nỗi hoang mang vẫn còn hiện hữu. “Tôi không biết bắt đầu từ đâu.” Giọng anh trầm xuống, như thể một tảng đá nặng trĩu đang đè lên lòng.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ những gì Lâm Phong đã làm.” Huyền nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức mạnh, như một vị tướng chỉ huy giữa trận chiến.

Cô mở tệp tài liệu, lật qua những trang giấy, chỉ vào một đoạn ghi chú: “Đây là thông tin về các buổi họp của Lâm Phong trong thời gian gần đây.

Có thể có manh mối ở đây.”

Hải tiến lại gần, nhìn vào trang giấy. “Tại sao chúng ta không theo dõi những cuộc họp này?”

“Chính xác.” Huyền đáp, ánh mắt cô như một cái lưỡi dao sắc bén, không cho phép sai sót. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn trọng.”

Hai người bắt đầu lập ra kế hoạch, như những chiến binh vạch ra chiến lược trước khi xuất trận.

Huyền sử dụng máy tính xách tay, mở lên Google Maps và tìm kiếm địa chỉ nơi Lâm Phong thường tổ chức các cuộc họp.

“Chúng ta sẽ phải đánh bạo.” Huyền quyết định, giọng nói của cô tràn đầy tự tin, như một lời thề không thể từ bỏ.

Hải cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, như thể nó đang cố gắng thoát ra khỏi lồng ngực. “Nhưng nếu bị phát hiện…”

“Chúng ta không thể suy nghĩ tiêu cực.” Huyền đáp, trong giọng nói có sự kiên định không thể chối cãi. “Hãy tin tưởng vào kế hoạch.”

Thời gian trôi qua nhanh chóng, và cả hai quyết định ra ngoài, như những con sóng dũng mãnh lao về phía bờ.

Áo khoác của Hải xộc xệch, tâm trí anh vẫn không thể thoát khỏi hình ảnh Lâm Phong, người mà anh từng xem như một người bạn, giờ đây hóa thành kẻ thù không đội trời chung.

Trên đường đến địa điểm hẹn của Lâm Phong, gió lạnh lùa qua những con phố, làm cho Hải cảm thấy tỉnh táo hơn.

Mùi không khí ẩm ướt quyện lẫn với hương khói thuốc lá từ quán cà phê gần đó khiến anh cảm thấy bồn chồn.

“Chúng ta sẽ đứng ở góc phố, nơi có thể quan sát nhưng không bị phát hiện.” Huyền chỉ định vị trí, những ngón tay cô chỉ vào bản đồ như một nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc.

Hải gật đầu, lòng hồi hộp. “Tôi không biết có thể làm được không.”

“Cứ tin tưởng vào khả năng của mình, Hải.” Huyền nói, như một người anh hùng khích lệ đồng đội trước giờ G.

Họ tới nơi và đứng nép mình sau một chiếc xe hơi, bàn tay Hải nắm chặt, cảm giác như những chiếc đinh ghim đang châm vào da thịt.

Ánh đèn từ các tòa nhà xung quanh chiếu sáng, tạo nên bầu không khí huyền ảo nhưng đầy căng thẳng, như một bức tranh sống động mà họ đang tham gia.

Khoảng thời gian trôi qua, và Hải không thể không cảm thấy lo lắng. “Liệu có ai không?”

“Cứ bình tĩnh.” Huyền trấn an, tay cô nắm chặt chiếc máy ghi âm, như một chiến binh chuẩn bị cho trận chiến. “Chờ một chút nữa.”

Cuối cùng, một chiếc xe sang trọng dừng lại, tiếng động cơ ngừng lại như một lời hứa bí ẩn.

Lâm Phong bước xuống, dáng vẻ kiêu hãnh và tự mãn, cùng với vài người cộng sự, mỗi bước chân của anh ta đều như đập vào trái tim Hải.

“Bắt đầu ghi âm!” Huyền thì thầm, và Hải vội vàng nhấn nút ghi, cảm giác như thời gian ngừng lại.

Âm thanh đầu tiên mà họ nghe được là giọng nói của Lâm Phong, “Tôi đã có được bộ sưu tập của Hải mà không ai nghi ngờ.”

Câu nói như một cú đâm chí mạng vào lòng Hải, khiến anh cảm thấy như bị ai đó đâm một nhát dao vào trái tim.

Anh không thể tin vào tai mình, mọi thứ như một cơn ác mộng không có hồi kết.

Huyền cũng nhướng mày, ánh mắt cô thể hiện sự quyết tâm. “Chúng ta phải ghi lại tất cả.”

Họ lắng nghe từng câu từng chữ, ghi lại mọi thông tin quan trọng, như những thợ săn ghi lại dấu vết của con mồi.

Cảm giác hồi hộp dâng cao, tim Hải như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhịp đập của nó như một hồi chuông báo động.

“Chúng ta sẽ công bố bằng chứng này tại Hội Nghị Thời Trang Quốc Gia.” Huyền nói, ý chí kiên cường hiện rõ trên khuôn mặt, như một vị vua tuyên bố chiến tranh.

Cuộc gặp gỡ kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ, và Hải cảm thấy như thời gian đang ngừng lại, mỗi giây trôi qua đều như một thế kỷ.

Mỗi câu chuyện của Lâm Phong đều khiến anh cảm thấy nhục nhã, nhưng cũng là động lực để chiến đấu, như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.

Khi cuộc họp kết thúc, Hải và Huyền nhanh chóng quay về, nhưng không quên ghi lại mọi bằng chứng cần thiết từ cuộc hội thoại, như những kẻ lén lút thu thập chứng cứ.

“Chúng ta cần bản sao kê tài khoản ngân hàng của Lâm Phong để chứng minh hành vi chuyển tiền bất thường.” Huyền lên kế hoạch ngay lập tức, giọng nói của cô như một bản hợp đồng giữa những kẻ mưu mô.

“Làm sao chúng ta có thể có được điều đó?” Hải hỏi, cảm thấy mệt mỏi nhưng không thể ngừng lại, như một chiến binh không thể dừng chân giữa trận chiến.

“Tôi có một vài mối quan hệ trong ngành ngân hàng.” Huyền nói, ánh mắt cô sáng lên với hy vọng, như một ngọn đèn sáng giữa màn đêm.

Cả hai nhanh chóng trở về nhà, nơi Huyền bắt đầu gọi điện thoại cho các đồng nghiệp của mình, gương mặt cô đầy quyết tâm.

Hải ngồi trên ghế sofa, lòng đầy hồi hộp, như thể anh đang chờ đợi một cuộc gọi quan trọng từ số phận.

Anh không thể ngừng nghĩ về cái giá phải trả cho sự thành công này, như một con thuyền đang lướt qua những cơn sóng dữ.

“Hải, hãy chuẩn bị tâm lý.” Huyền cất tiếng, làm Hải tỉnh lại khỏi những suy nghĩ miên man, âm thanh như một tiếng sét giữa trời quang.

“Tôi sẽ làm mọi thứ có thể.” Hải trả lời, giọng nói đầy quyết tâm, như một lời thề không thể phá vỡ.

Cuộc chiến này không chỉ là danh dự, mà còn là khẳng định tài năng của một nhà thiết kế.

Và Hải đã sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách để lấy lại những gì mình đã mất, như một người chiến thắng không bao giờ lùi bước trước khó khăn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...