Chương 1: Cuộc Đổ Vỡ Đầy Bất Ngờ

Châu Minh Hải đứng bần thần giữa căn phòng thiết kế ngập tràn ánh sáng, nơi mà từng đường kim mũi chỉ đều mang dấu ấn của sự sáng tạo và đam mê.

Ánh sáng vàng nhạt của đèn trần phản chiếu lên mặt bàn gỗ sồi bóng loáng, nơi đặt những mẫu vải lấp lánh như những giọt nước trong suốt.

Nhưng hôm nay, không khí trong phòng lại nặng nề hơn bao giờ hết, như một cơn bão đang nối dài những cơn sóng u ám.

Hải nhìn chăm chú vào những mẫu thiết kế của mình, những bộ dạ hội độc bản mà anh đã dày công tạo ra, từng chi tiết được chăm chút tỉ mỉ, từ đường may đến cách phối màu, tất cả đều mang đậm dấu ấn cá nhân của anh.

Rồi anh nhớ lại cái khoảnh khắc tồi tệ, khi mà người yêu cũ, Mai, đã cướp đi không chỉ trái tim mà còn là niềm tin của anh.

Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán, lòng anh quặn thắt khi hình ảnh Mai tay trong tay với Lâm Phong, gã nhà thiết kế danh tiếng, hiện lên trong tâm trí.

“Không thể nào…” Hải thì thào, đôi môi anh run rẩy trong sự tuyệt vọng, và trái tim anh như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau.

Nhưng sự thật phũ phàng đã đến, khi anh nhận ra những bộ sưu tập của mình đã bị ăn cắp, bị Lâm Phong cướp trắng, như một con sói đói khát xé nát những giấc mơ của anh.

Giá trị của những bộ trang phục này không chỉ nằm ở chất liệu hay thiết kế, mà còn là tâm huyết, là những giấc mơ mà anh đã dồn hết cả trái tim.

Hải lảo đảo bước ra khỏi phòng, lòng nặng trĩu như mang theo cả tảng đá lớn.

Mỗi bước đi như một nhát chém vào tim, khi mà sự nhục nhã và cay đắng đang bủa vây lấy anh như những cơn sóng dữ trong biển cả.

Ra đến cửa, anh hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại, nhưng không thể nào, sự tức giận và muối mặt trào dâng như sóng biển vỡ bờ.

“Mày sẽ không tha cho mày đâu, Lâm Phong!” anh gầm lên, giọng nói tràn ngập sự quyết tâm và nỗi uất ức.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Hải rung lên, màn hình hiện lên tên Vũ Thanh Huyền, Chủ tịch Hiệp hội Thời trang.

Hải không ngần ngại nhấc máy, giọng nói bên kia đầy quả quyết: “Chào Minh Hải, tôi đã nghe về những gì xảy ra.

Tôi muốn giúp anh.”

“Giúp?” Hải thắc mắc, trong lòng vẫn còn đầy hoài nghi, không biết liệu Huyền có thể thật sự làm gì để giúp anh trong lúc này.

“Đúng vậy, nhưng trước tiên, tôi cần chúng ta phải có một thỏa thuận rõ ràng, đảm bảo quyền lợi cho cả hai bên.”

Huyền nói tiếp, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy lý trí, “Tôi sẽ giúp anh vạch trần Lâm Phong, nhưng cần phải ký hợp đồng hợp tác và chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản đứng tên riêng.”

Hải cảm thấy như có một tia hy vọng le lói, nhưng cũng không thể hiểu nổi: “Cô có chắc là có thể giúp tôi?”

“Tôi không chỉ là Chủ tịch Hiệp hội, mà còn biết rõ những mánh khóe bẩn thỉu trong ngành này.” Huyền đáp, giọng nói đầy tự tin, khiến Hải cảm thấy có chút an tâm.

Thời gian không chờ đợi ai, chỉ còn đúng 24 giờ trước khi Hội Nghị Thời Trang Quốc Gia diễn ra, và Hải biết rằng đây là cơ hội duy nhất của mình.

Mỗi giây, mỗi phút đều mang đến những thử thách không tưởng cho Hải và Huyền.

Hải và Huyền nhanh chóng hẹn gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ ở trung tâm thành phố.

Không gian ồn ào nhưng ấm cúng, mùi cà phê thơm nồng hòa cùng không khí hối hả của phố xá, nơi mà mọi người dường như không biết đến những bi kịch đang diễn ra xung quanh.

Huyền xuất hiện với chiếc váy ôm sát, tôn lên vóc dáng quyến rũ, nhưng ánh mắt cô lại toát lên sự lạnh lùng và quyết đoán, như một chiến binh sẵn sàng bước vào trận chiến.

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.” Huyền ngồi xuống, mở máy tính xách tay ra, chỉ vào màn hình. “Đây là những chứng cứ mà tôi đã thu thập được.”

Trên màn hình hiện lên một tập tin ghi âm kỹ thuật số từ cuộc họp bí mật với Lâm Phong, nơi mà gã đang thảo luận về những mánh lới để tiêu diệt đối thủ, và từng câu chữ trong đó như một nhát dao đâm vào trái tim Hải.

“Nghe này, anh ta đã lên kế hoạch từ trước.” Huyền chỉ vào những câu nói trong tập tin ghi âm, ánh mắt cô kiên định, như muốn truyền tải hết sự quyết tâm cho Hải.

Hải chớp mắt, sự tức giận trong anh lại bùng lên, “Mày sẽ phải trả giá, Lâm Phong!”

Huyền tiếp tục: “Ngoài ra, tôi còn có bản sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh việc chuyển tiền bất thường của Lâm Phong.”

Hải không khỏi ngạc nhiên, “Cô làm sao có được những thứ này?”

“Tôi có cách của mình.” Huyền khẳng định, ánh mắt kiên định như thép, không hề có chút do dự.

“Và điều cuối cùng, hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA của Lâm Phong.” Huyền nhấn mạnh, đưa ra bản hợp đồng đã được chuẩn bị sẵn, khiến Hải cảm thấy như mình đang nắm trong tay cơ hội sống còn.

Hải cảm thấy như có một luồng gió mới thổi vào cuộc sống, nhưng chưa đủ để xua tan hết bóng tối đang bao phủ.

“Chúng ta cần phải nhanh chân, không còn thời gian nữa.” Hải nói, sự quyết tâm hiện lên rõ nét trong từng câu chữ, như một lời thề với bản thân.

Huyền gật đầu, “Hãy để tôi dẫn dắt anh, cùng nhau, chúng ta sẽ lật ngược thế cờ.”

Giờ đây, Hải không còn đơn độc, ánh sáng của hy vọng đã le lói phía trước, nhưng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và thử thách còn gian nan hơn rất nhiều.

“Chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng, từng bước đi đều phải tính toán.” Huyền nói, đôi mắt sắc lạnh như dao, khiến Hải cảm thấy sự nghiêm túc trong từng lời nói của cô.

“Tôi hiểu, nhưng tôi cần phải lấy lại tất cả những gì đã mất.” Hải đáp, giọng nói tràn ngập quyết tâm và nỗi đau, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...