Chương 5: Cuộc Đấu Trí Trong Thời Gian Nhanh Chóng
Ánh đèn neon chói lòa của thành phố Hà Nội hắt lên những giọt sương mỏng manh, tạo nên một bức tranh huyền ảo giữa đêm khuya.
Châu Minh Hải đứng bên cửa sổ của căn phòng làm việc, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài, tâm trí vẫn còn đầy rẫy những ý nghĩ hỗn loạn về sự phản bội của người yêu cũ và cú sốc từ đối thủ Lâm Phong.
Hải siết chặt tay, cảm giác mồ hôi lạnh lướt qua sống lưng khi nhớ lại khoảnh khắc tồi tệ khi thấy bộ sưu tập dạ hội của mình bị đánh cắp.
Vũ Thanh Huyền, với khí chất mạnh mẽ và thần thái quyết đoán, bước vào căn phòng với những bước chân vững chãi.
Cô khẽ gõ nhẹ lên bàn, thu hút sự chú ý của Hải.
"Chúng ta không còn nhiều thời gian, chỉ còn 24 giờ trước khi Hội Nghị Thời Trang Quốc Gia diễn ra."
Hải quay lại, ánh mắt đầy trăn trở.
"Tôi biết, nhưng... chúng ta phải làm gì?
Lâm Phong quá mạnh và tôi không có chứng cứ gì trong tay."
Huyền bước lại gần, ánh mắt cô rực rỡ như ánh sáng hy vọng trong đêm tối.
"Chúng ta sẽ tìm bằng chứng.
Tôi đã chuẩn bị một kế hoạch, nhưng trước hết, tôi cần bạn ký vào hợp đồng hợp tác này."
Cô đưa cho Hải một tờ giấy, trên đó có điều khoản rõ ràng về quyền sở hữu tài sản và hợp tác.
Hải nhìn vào tờ hợp đồng, rồi nhìn lên Huyền.
"Tôi không thể làm điều này.
Tôi không muốn mất thêm gì nữa."
Huyền không nản lòng, cô đến gần hơn, giọng nói nghiêm túc.
"Nếu không ký, chúng ta sẽ không có cơ sở pháp lý để chống lại Lâm Phong.
Đó là điều kiện bắt buộc."
Hải hít một hơi thật sâu, cảm giác áp lực đang đè nặng lên vai mình.
Cuối cùng, anh gật đầu, quyết định ký vào hợp đồng.
"Được rồi, tôi sẽ ký.
Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng."
Huyền mỉm cười, lòng tin của cô như được tiếp thêm sức mạnh.
"Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc tìm kiếm tài liệu và bằng chứng.
Tôi đã có một số thông tin về cuộc họp bí mật của Lâm Phong với các nhà đầu tư."
Hải cảm thấy có một tia hy vọng le lói, nhưng áp lực thời gian vẫn như bão tố lao tới.
Họ bắt tay vào công việc, những giờ phút sau đó trôi qua như một cơn lốc.
Huyền ngồi bên máy tính, gõ gõ liên tục, ánh mắt chăm chú vào màn hình.
"Tôi cần kiểm tra các giao dịch ngân hàng của Lâm Phong trong vài tháng qua.
Chắc chắn sẽ có bằng chứng gì đó."
Hải đứng đằng sau, quan sát từng hành động của cô, cảm thấy sự cương quyết và tài năng của Huyền.
"Tôi sẽ tìm kiếm tập tin ghi âm từ cuộc họp trước đó.
Chúng ta cần mọi thứ có thể để lật kèo."
Hải bắt đầu tìm kiếm trong máy tính của mình, hồi hộp vì không biết liệu có còn lại bất kỳ dấu vết nào hay không.
Giây phút ấy, anh chợt nhớ lại cuộc họp với Lâm Phong, khi mà những lời nói đầy mưu mô của gã vẫn văng vẳng trong đầu.
Hải lục lọi các tệp tin, hồi hộp khi thấy dấu hiệu của tập tin ghi âm.
"Có rồi!
Đây là tập tin ghi âm cuộc họp."
Hải mở tập tin lên, âm thanh từ cuộc họp vang lên, và lòng anh tràn ngập hy vọng.
"Chúng ta có thể dùng điều này làm bằng chứng tố cáo Lâm Phong."
Huyền đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh, như một chiến binh chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
"Chúng ta cần phải sao kê tài khoản ngân hàng, chứng minh những giao dịch bất thường.
Hãy lấy ngay thông tin từ ngân hàng!"
Hải gật đầu, lòng tin của anh như được củng cố thêm.
Họ tiếp tục làm việc, mỗi phút đều là một cuộc chiến với thời gian.
Khi đồng hồ điểm 10 giờ tối, Hải và Huyền đã thu thập được một lượng thông tin đáng kể.
"Chúng ta cần hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mà Lâm Phong đã ký với các đối tác.
Nếu tìm thấy, điều này sẽ rất có giá trị!"
Huyền nói, ánh mắt sâu thẳm như xuyên thấu vào bóng tối.
"Tôi sẽ gọi điện cho vài người bạn trong ngành để hỏi thông tin."
Hải cảm nhận được sự nóng bỏng của cuộc chiến, nhưng trong lòng, anh vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm.
Thời gian như cạn kiệt, áp lực ngày càng lớn khi hội nghị sắp diễn ra.
Huyền và Hải tiếp tục tranh luận về kế hoạch, những cuộc đối thoại kịch tính diễn ra trong không gian chật hẹp của căn phòng.
"Chúng ta không thể chỉ dựa vào một tập tin ghi âm hay sao kê ngân hàng.
Lâm Phong sẽ không dễ dàng để chúng ta thắng thế đâu!"
Huyền phản bác, giọng nói chắc nịch.
"Nhưng nếu chúng ta có thêm bằng chứng từ hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, thì mọi thứ sẽ thay đổi."
Hải nhấn mạnh, sự cương quyết trong giọng nói thể hiện rõ nét.
Cuộc tranh luận ngày càng căng thẳng, nhưng cả hai đều hiểu rằng họ cần phải đoàn kết để vượt qua khủng hoảng này.
Cuối cùng, Huyền hít một hơi thật sâu, như tìm lại sự bình tĩnh trong cơn bão.
"Được rồi, chúng ta sẽ tiếp tục tìm kiếm.
Còn nhiều việc phải làm trước khi ánh đèn sân khấu bật sáng."
Hải gật đầu, ý chí của anh càng mạnh mẽ hơn.
Họ nhìn nhau, một ánh mắt đầy quyết tâm, và cùng nhau bước vào cuộc chiến không tưởng này.