Chương 8: Bằng Chứng Dưới Ánh Đèn Hội Trường
Hội trường Trung tâm Triển lãm Thời trang Quốc gia — đường Lê Duẩn, Hà Nội — chứa được hai trăm ghế. Tối hôm đó, không có ghế nào trống.
Phạm Anh Hải bước lên sân khấu với một tập hồ sơ và một chiếc máy tính bảng. Không phải bộ sưu tập mới. Không phải mẫu trình diễn. Chỉ là bằng chứng.
"Thưa Hội đồng Giám khảo," anh nói bằng tiếng Việt, không dùng micro — hội trường đủ yên để nghe, "bộ sưu tập 'Hà Nội 1972' vừa được trình diễn là của tôi. Các thiết kế gốc được hoàn thành tại xưởng của tôi ở Hoàn Kiếm, từ tháng Ba đến tháng Bảy năm ngoái."
Lâm Phong — người vừa trình diễn bộ sưu tập đó dưới tên mình, đang ngồi ở hàng ghế đầu — đứng dậy. "Đây là vu khống—"
"Ngồi xuống." Trưởng ban Giám khảo — bà Đinh Nguyệt Hằng, hai mươi lăm năm trong ngành thời trang Việt Nam — nói không lớn nhưng đủ sức nặng.
Bà Trần Minh Huyền — luật sư đứng ở bên cánh sân khấu — trình lên Hội đồng ba tập tài liệu. Thứ nhất: phiếu xác nhận đăng ký bảo hộ kiểu dáng công nghiệp tại Cục Sở hữu trí tuệ Việt Nam, nộp ngày 15 tháng 7 năm ngoái — hai tháng trước khi Lâm Phong nộp hồ sơ của mình. Thứ hai: ảnh chụp có metadata đầy đủ từ máy ảnh Hải, ghi lại từng bản phác thảo từ ngày đầu tiên. Thứ ba: đơn kiện dân sự đã được Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội thụ lý sáng hôm đó.
Lâm Phong ngồi xuống. Anh ta không nói thêm gì nữa.
Hội đồng Giám khảo rút vào phòng họp riêng mười bảy phút. Khi trở ra, bà Đinh Nguyệt Hằng đọc quyết định:
"Bộ sưu tập 'Hà Nội 1972' được xác nhận là tác phẩm của nhà thiết kế Phạm Anh Hải. Hội nghị rút toàn bộ đề cử trước đó liên quan đến bộ sưu tập này. Hội đồng sẽ ra thông báo công khai trong vòng hai mươi bốn giờ."
Bên ngoài hội trường, đêm Hà Nội đã xuống. Hải ngồi trên bậc thềm đá, tay vẫn cầm tập hồ sơ. Huyền ngồi xuống cạnh anh.
"Năm tới anh làm gì?" cô hỏi.
Hải suy nghĩ. Bộ sưu tập tiếp theo đã phác thảo xong trong đầu từ tháng trước — vải lanh Quảng Nam, hoa văn thổ cẩm Tây Bắc, đường may theo kỹ thuật của người thợ áo dài Huế. Không phải thời trang Tây phương. Không phải copy paste từ runway Paris hay Milan. Thuần Việt từ sợi vải đến đường kim.
"Làm thêm," anh nói.
Cô cười. "Câu trả lời tôi mong đợi."
Phía trong hội trường, tiếng người vẫn còn ồn ào. Nhưng đó không còn là tiếng ồn của phòng xử — mà là tiếng người đang bàn tán về bộ sưu tập thật sự của đêm nay.