Chương 4: Cuộc Chạm Trán Định Mệnh

Hải đứng lặng giữa không gian lạnh lẽo của phòng làm việc, ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng từng góc cạnh của những bản thiết kế vương vãi trên bàn.

Trái tim anh đập mạnh, từng nhịp thổn thức như một cơn bão táp cuốn đi những suy nghĩ tiêu cực.

Anh vừa trải qua cú sốc lớn khi phát hiện ra bộ sưu tập dạ hội độc bản của mình đã bị Lâm Phong cướp đi.

Giờ đây, Hải không chỉ đấu tranh với nỗi nhục nhã, mà còn là sự khinh bỉ dành cho chính bản thân mình vì đã tin tưởng ở một người yêu cũ.

Nhìn vào gương, anh thấy rõ nét mặt mình tái mét, ánh mắt vằn tia máu như thể đang dồn nén tất cả những cảm xúc tiêu cực vào trong.

Chỉ còn đúng 24 giờ trước khi Hội Nghị Thời Trang Quốc Gia diễn ra, thời gian như một con quái vật đang gặm nhấm mọi hy vọng của anh.

Vũ Thanh Huyền, Chủ tịch Hiệp hội Thời trang, đã đến bên anh như một ánh sáng le lói trong màn đêm tăm tối.

Cô yêu cầu Hải ký hợp đồng hợp tác rõ ràng, và chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản đứng tên riêng để bảo vệ lợi ích của cả hai.

Hải không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý, dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngại.

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Huyền nói, giọng cô chắc nịch và đầy quyết tâm.

“Tôi đã chuẩn bị sẵn các tài liệu cần thiết, nhưng chúng ta phải thu thập thêm bằng chứng để vạch trần Lâm Phong.”

Hải gật đầu, cảm thấy một luồng sinh khí mới tràn vào tâm hồn mình.

“Tôi có một tập tin ghi âm từ cuộc họp với Lâm Phong cách đây không lâu,” anh nói, giọng đã vững vàng hơn.

“Nó có thể chứng minh rằng hắn đã lên kế hoạch đánh cắp bộ sưu tập của tôi.”

“Tuyệt vời,” Huyền đáp lại, đôi mắt cô sáng lên như vừa tìm thấy một viên ngọc quý.

“Chúng ta cần bản sao kê tài khoản ngân hàng để chứng minh việc chuyển tiền bất thường.”

“Tôi sẽ kiểm tra lại tài khoản của mình ngay lập tức,” Hải hứa hẹn, cảm giác hồi hộp dâng trào.

Hai người nhanh chóng tập trung vào công việc, nhưng thời gian như đang trôi đi một cách chậm chạp.

Hải mở máy tính, mắt anh chăm chú dõi theo màn hình, từng con số nhảy múa như đang chế giễu anh.

Có lẽ, cuộc chiến này không chỉ là về thời trang, mà còn là về danh dự và sự sống còn của một tâm hồn sáng tạo.

Thời gian càng trôi, áp lực càng tăng, Hải cảm thấy nhịp tim mình đập loạn xạ, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Cũng vào lúc này, Huyền đã tìm thấy một bản sao kê tài khoản ngân hàng có dấu hiệu chuyển tiền đáng ngờ từ tài khoản của Lâm Phong.

“Hải, nhìn này!” Huyền kêu lên, đôi tay cô run rẩy khi chỉ vào màn hình.

“Đây là bằng chứng mà chúng ta cần.”

Hải nhìn chăm chú vào màn hình, cảm giác như một tia hy vọng vừa lóe lên.

“Chúng ta cần phải in tài liệu này ra ngay và chuẩn bị cho cuộc chạm trán với Lâm Phong.”

“Tốt, nhưng chúng ta phải thận trọng,” Huyền nhấn mạnh, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc.

“Nếu hắn phát hiện ra chúng ta đang theo dõi, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn.”

Hải cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dài trên sống mũi, nhưng anh không cho phép mình yếu đuối.

“Tôi sẽ không thất bại,” anh thầm nhủ, ánh mắt như lửa cháy.

Điều quan trọng nhất bây giờ là phải đối mặt với Lâm Phong và vạch trần sự thật.

Khi cả hai đang in tài liệu, Huyền bỗng ngẩng lên, ánh mắt cô sáng rực.

“Hải, nếu như chúng ta có thể thu thập thêm chứng cứ, liệu có thể đưa hắn ra ánh sáng không?”

Hải gật đầu, cảm giác hào hứng dâng trào.

“Chắc chắn rồi, nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Huyền nhấn mạnh, “Hãy nhớ rằng, Lâm Phong không phải là người dễ bị đánh bại.

Hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn để bảo vệ bản thân.”

“Tôi biết,” Hải thừa nhận, “nhưng chúng ta không thể lùi bước.”

Huyền khẽ mỉm cười, cô cảm nhận được quyết tâm trong ánh mắt Hải.

“Chúng ta sẽ làm rõ mọi chuyện trước khi cuộc hội nghị diễn ra.”

Thời gian vẫn trôi, và cuộc chạm trán với Lâm Phong đang cận kề.

Hải cảm thấy như một con hổ đang rình rập con mồi, sự phấn khích và hồi hộp đang dâng trào trong anh.

Cuộc chiến không chỉ là về thời trang, mà còn là sự khẳng định danh dự của người sáng tạo.

Chỉ còn lại một giờ nữa, Hải và Huyền lao ra khỏi văn phòng, quyết tâm không để bất kỳ điều gì cản trở họ.

Bước chân của họ vang lên trong hành lang trống trải, như một bản nhạc báo hiệu cho một trận chiến sắp diễn ra.

Hải cảm thấy mồ hôi chảy dài trên sống mũi, nhưng anh không cho phép mình yếu đuối.

“Tôi sẽ không thất bại,” anh thầm nhủ, ánh mắt như lửa cháy.

Điều quan trọng nhất bây giờ là phải đối mặt với Lâm Phong và vạch trần sự thật.

Khi đến nơi, Hải và Huyền đứng trước cánh cửa lớn của phòng hội nghị, nơi mà mọi ánh mắt sẽ đổ dồn về phía họ.

Hải hít một hơi thật sâu, cảm giác như mình đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Huyền đặt tay lên vai anh, ánh mắt cô đầy sự ủng hộ.

“Hãy nhớ rằng, chúng ta không đơn độc,” cô khẽ nói, giọng cô như một lời thì thầm tiếp thêm sức mạnh cho Hải.

Hải gật đầu, và cùng nhau, họ bước vào trong, nơi mà cuộc chạm trán định mệnh đang chờ đợi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...