Chương 6: Bằng Chứng Quyết Định và Cuộc Chạy Đua Thời Gian
Ánh sáng chói chang của buổi chiều nắng vàng hắt qua cửa kính, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà của văn phòng thiết kế.
Châu Minh Hải ngồi sụp xuống ghế, gương mặt anh tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Vừa mới đây thôi, anh còn là ngôi sao sáng trong làng thời trang với bộ sưu tập dạ hội độc bản, giờ đây mọi thứ dường như đã tan biến.
Hải không thể nào quên được khoảnh khắc đau đớn khi nhìn thấy bộ sưu tập của mình bị Lâm Phong cướp đi, từ những mẫu thiết kế tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ mà anh đã dày công tạo ra.
“Không thể để Lâm Phong thắng được,” Hải tự nhủ trong lòng, đôi tay nắm chặt lại, từng khớp ngón tay siết đến mức trắng bệch.
Phải, điều duy nhất có thể cứu vớt danh dự của anh lúc này chính là Vũ Thanh Huyền, người phụ nữ quyền lực và thông minh, Chủ tịch Hiệp hội Thời trang.
Huyền đã đến với một quyết tâm mạnh mẽ, cùng một bản hợp đồng hợp tác rõ ràng, yêu cầu Hải chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản đứng tên riêng để đảm bảo an toàn cho dự án sắp tới.
“Chỉ có cách này, chúng ta mới có thể chống lại Lâm Phong,” Huyền khẳng định, ánh mắt kiên định của cô như một mũi tên bắn vào lòng Hải.
Hải gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn còn nhiều hoài nghi, nhưng anh biết, với sự giúp đỡ của Huyền, ít nhất anh cũng có một cơ hội để lật ngược thế cờ.
Thời gian như đang đuổi theo họ, chỉ còn đúng 24 giờ trước khi Hội Nghị Thời Trang Quốc Gia diễn ra.
Hải và Huyền đã bắt tay vào cuộc điều tra, mỗi giờ qua đi đều chất chứa những thử thách không tưởng.
Bằng chứng đầu tiên họ cần tìm là tập tin ghi âm từ cuộc họp bí mật với Lâm Phong, nơi mà gã nhà thiết kế này đã tự tin châm chọc Hải và Huyền.
“Chúng ta phải tìm cách vào phòng lưu trữ,” Huyền đề nghị, giọng nói của cô lộ rõ sự căng thẳng, nhưng vẫn vững vàng.
Hải nhìn quanh, trong đầu hiện lên hình ảnh của tòa nhà sang trọng nơi diễn ra cuộc họp.
“Chúng ta cần một chiếc thẻ ra vào,” Hải nói, sự quyết tâm đã trở lại trong ánh mắt của anh.
Huyền động viên: “Tôi có một số mối quan hệ trong Hiệp hội, có thể giúp chúng ta.”
Chỉ trong vòng vài phút, Huyền đã gọi điện cho một người bạn thân, và họ đã có được chiếc thẻ ra vào.
Ngay khi đặt chân đến tòa nhà, sự hồi hộp len lỏi trong từng bước chân của họ.
Hải cảm thấy nhịp tim của mình đập mạnh, từng tiếng đập như muốn nhắc nhở anh về sự khẩn trương của thời gian.
Họ bước vào bên trong, ánh đèn trắng sáng rực rỡ, những bức trang trí sang trọng và những người mẫu đang chuẩn bị cho sự kiện lớn.
“Chúng ta phải nhanh lên,” Huyền thúc giục, ánh mắt cô như lướt qua từng góc phòng.
Hải gật đầu, họ tiến thẳng đến phòng lưu trữ, nơi mà những bằng chứng quý giá đang chờ đợi.
Huyền nhanh chóng quẹt thẻ, cánh cửa mở ra, và bên trong là hàng loạt tệp hồ sơ, tài liệu chất đống.
Hải bắt đầu tìm kiếm, từng phút giây trôi qua như kéo dài mãi mãi.
“Có lẽ ở đây,” Huyền reo lên, chỉ vào một chiếc máy tính xách tay cũ kỹ nhưng vẫn còn hoạt động.
Hải ngồi xuống, đôi tay run rẩy gõ từng phím, tìm kiếm tập tin ghi âm.
Cuối cùng, khi mở được tập tin, họ nghe thấy giọng nói của Lâm Phong vang lên, đầy tự mãn và khinh miệt.
“Hải chẳng còn gì cả, bộ sưu tập dạ hội của cậu sẽ thuộc về tôi,” Lâm Phong cười lớn tiếng, âm thanh như một lưỡi dao cắt vào lòng Hải.
“Đó chính là bằng chứng!” Huyền thốt lên, đôi mắt sáng lên như ánh đèn pha trong đêm tối.
Nhưng chỉ ngay lúc đó, cánh cửa phòng mở toang ra, Lâm Phong đứng trước mặt họ, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn.
“Các người đang làm cái quái gì ở đây?” Lâm Phong quát, giọng điệu đầy thách thức.
Hải và Huyền sững sờ, không kịp phản ứng.
“Tôi đã biết các người sẽ đến,” Lâm Phong cười nhạt, ánh mắt như lửa đốt, “và tôi đã chuẩn bị cho điều này.”
Cánh cửa sau lưng Lâm Phong đóng lại, Hải cảm thấy không khí trong phòng như ngưng đọng.
“Chạy thôi!” Huyền kêu lên, và cả hai lao ra khỏi phòng, nhưng Lâm Phong đã nhanh chóng chặn đường họ.
“Các người không thể thoát khỏi tôi,” Lâm Phong gằn từng chữ, làm Hải cảm thấy như lưỡi dao sắc nhọn đang kề bên cổ mình.
Trong lúc hoảng loạn, Hải nhận ra rằng mình phải tìm cách lấy lại quyền chủ động.
“Chúng ta có bằng chứng,” Hải hét lên, tự tin hơn, “và tôi sẽ không để Lâm Phong cướp đi tất cả.”
Nhưng Lâm Phong chỉ cười khẩy, ánh mắt chứa đầy mỉa mai.
“Bằng chứng?
Các người nghĩ rằng mình có thể đánh bại tôi với những thứ đó à?”
Hải cảm thấy như một cơn bão đang cuồn cuộn trong lòng, nhưng anh biết, anh không thể dừng lại.
“Chúng ta còn thời gian, và tôi sẽ không để Lâm Phong thắng,” Hải thầm quyết tâm.
Huyền kéo tay Hải, ánh mắt cô đầy quyết tâm, “Chúng ta phải nhanh chóng tìm thêm bằng chứng nữa.”
Cả hai nhanh chóng rời khỏi tòa nhà, trong lòng vẫn tràn đầy hy vọng, nhưng cũng không kém phần lo lắng về những gì đang chờ đợi ở phía trước.
Họ chỉ còn 24 giờ, và cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.