Chương 5: Sân Thượng Trong Đêm Sương
Đêm muộn, bầu trời Hà Nội dịu mát và yên tĩnh sau cơn mưa dài tầm tã. Trên ban công tầng thượng của Bệnh viện 108, nơi được thiết kế thành một khu vườn nhỏ với những khóm hoa nhài và hoa quỳnh tỏa hương thơm ngát dưới ánh trăng huyền ảo, Đặng Uyển Lâm đứng lặng yên nhìn xuống dòng sông Hồng lung linh ánh đèn cầu Long Biên phía xa. Cô đã cởi bỏ bộ vest công sở cứng nhắc ban ngày, chỉ mặc một chiếc đầm lụa màu trắng đơn giản thanh lịch, để mái tóc đen dài thả tự nhiên bay nhẹ trong gió đêm. Vẻ kiều diễm, kiêu sa thường ngày của cô giờ đây nhường chỗ cho một chút dịu dàng, mệt mỏi nhưng vô cùng cuốn hút của một người con gái vừa trải qua giông bão cuộc đời.
Nghe tiếng bước chân đĩnh đạc phía sau, Uyển Lâm khẽ quay lại. Khi thấy Cao Vĩnh An bước đến với hai ly nước ấm trên tay, đôi môi đỏ mọng của cô khẽ nở một nụ cười nhẹ ấm áp – nụ cười đầu tiên của cô sau ba ngày căng thẳng nghẹt thở vừa qua. Cô đón lấy ly nước, khẽ chạm nhẹ vào tay anh, cảm nhận được hơi ấm và sự chai sạn đầy tin cậy từ lòng bàn tay của người đàn ông đã cứu mạng cha mình.
"Cảm ơn anh, anh An." Uyển Lâm trầm giọng, giọng nói trong trẻo của cô lúc này chứa đựng sự chân thành và dịu dàng hiếm thấy ở một nữ tổng tài lạnh lùng. "Tối nay, nếu không có anh xuất hiện kịp thời cùng chất gel Sapaderm và những cây kim bạc đó, tôi thực sự không biết mình sẽ phải sống thế nào nếu mất đi cha mình. Sự lý tính của tôi trước đây đã khiến tôi nghi ngờ anh, tôi thực sự xin lỗi vì sự bất cẩn đó."
Vĩnh An đứng bên cạnh cô, lưng tựa vào lan can ban công, mắt nhìn về phía những ngọn đèn lung linh của thành phố: "Cô Uyển Lâm, cô không cần phải xin lỗi. Trong thế giới tài chính sòng phẳng của cô, việc thẩm định kỹ lưỡng pháp lý và kiểm tra lâm sàng thực tế trước khi đầu tư là hoàn toàn chính xác. Y dược cũng vậy, nếu chỉ dựa vào những lời quảng cáo truyền thống mà thiếu đi các chỉ số xét nghiệm Tây y hiện đại để chứng minh hiệu quả lâm sàng, chúng ta sẽ chỉ tạo ra những kẻ lừa đảo như Tạ Khắc Bách. Tôi chọn y học cổ truyền không phải vì muốn làm thần y ẩn thế, mà vì tôi muốn chứng minh cho thế giới thấy thảo dược Việt Nam hoàn toàn có thể được khoa học hóa để cứu sống hàng triệu người một cách sòng phẳng."
Uyển Lâm nhìn nghiêng gương mặt cương nghị, đôi mắt đen sâu thẳm đầy lý tưởng của Vĩnh An dưới ánh trăng sáng tỏ. Cô cảm thấy trái tim kiêu kỳ, lạnh giá suốt nhiều năm qua của mình lần đầu tiên bị rung động mạnh mẽ bởi một người đàn ông. Anh không dùng những lời tán tỉnh ngọt ngào hay gia thế giàu sang để thu hút cô, mà chinh phục cô hoàn toàn bằng trí tuệ sắc bén, sự kiên cường và tấm lòng chân thành không vụ lợi. Cô khẽ tiến lại gần anh hơn một chút, khoảng cách giữa hai cơ thể thu hẹp lại dưới bầu trời đêm đầy sao lấp lánh của Hà Nội, tạo nên một luồng điện xúc cảm nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian yên tĩnh.
"Anh An, cha tôi đã qua cơn nguy kịch và sẽ phục hồi hoàn toàn sau một tuần nữa nhờ công thức của anh." Uyển Lâm khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lộ vẻ dịu dàng tột cùng nhìn anh. "Tôi đã yêu cầu đội ngũ luật sư hủy bỏ toàn bộ mọi đàm phán đầu tư với Bách Dược Group. Ngày mai, tôi muốn đề xuất một sự hợp tác mới giữa quỹ Nam Phương Capital và cá nhân anh để thành lập tập đoàn An Dược Sapa. Chúng ta sẽ cùng nhau đưa công thức Sapaderm thật sự ra thị trường toàn cầu. Nhưng tối nay, tôi không muốn nói về các con số hay hợp đồng đầu tư nữa. Tôi chỉ muốn đứng đây bên cạnh anh, tận hưởng làn gió mát của Hồ Tây sau cơn bão lớn. Anh đồng ý chứ?"
Vĩnh An nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo lấp lánh của cô, mỉm cười ấm áp và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thanh tú của cô trên lan can ban công. Hai bàn tay đan chặt vào nhau dưới ánh trăng đêm huyền ảo, chứng minh cho một liên minh bền vững được xây dựng trên lòng tin, tri thức và sự chân thành sâu sắc nhất. Trận chiến pháp lý và tài chính ngày mai vẫn đang chờ đợi phía trước, nhưng lúc này, thế giới đối với họ chỉ có sự bình yên và đồng điệu hoàn hảo giữa hai tâm hồn kiên cường.