Chương 2: Cơn Nguy Kịch Của Trùm Tài Phiệt
Cơn mưa lạnh mùa hạ trút xuống xối xả khắp các con phố Hà Nội, từng dòng nước táp thẳng vào cửa kính phòng VIP của Bệnh viện Trung ương Quân đội 108. Bên trong phòng bệnh, không khí căng thẳng bao trùm khi vị giáo sư đầu ngành Tây y cùng hội đồng bác sĩ đang vây quanh giường bệnh của Đặng Trường Giang – nhà sáng lập và là Chủ tịch Tập đoàn Nam Phương danh tiếng. Dưới lớp chăn bông trắng toát, bàn chân phải của ông Giang lộ ra với những mảng da đen kịt, thối rữa và bốc mùi hoại tử nồng nặc – hậu quả tàn khốc của biến chứng tiểu đường cấp độ bốn. Các mạch máu bị tắc nghẽn hoàn toàn, dòng máu không thể lưu thông để nuôi dưỡng các tế bào thần kinh ngoại vi.
"Thưa cô Uyển Lâm, chúng tôi đã tiến hành chụp Doppler mạch máu và làm tất cả các xét nghiệm lâm sàng cần thiết." Vị giáo sư Tây y thở dài, gương mặt vô cùng nghiêm trọng. "Chỉ số nhiễm trùng máu Procalcitonin đã tăng lên mức nguy hiểm. Nếu không tiến hành phẫu thuật cắt cụt chi đùi phải trong vòng hai mươi tư giờ tới để ngăn chặn vi khuẩn hoại tử tấn công vào hệ tuần hoàn trung ương, Chủ tịch Giang chắc chắn sẽ rơi vào tình trạng sốc nhiễm khuẩn và tử vong. Đây là giải pháp Tây y duy nhất vào lúc này."
Đặng Uyển Lâm – con gái độc nhất của ông Giang và cũng là Chủ tịch Quỹ đầu tư Nam Phương Capital – đứng lặng bên giường bệnh. Cô mặc một bộ âu phục đen cắt may tinh xảo của Chanel, gương mặt thanh tú, sắc sảo ẩn sau cặp kính gọng vàng mỏng toát lên vẻ thông tuệ, kiên định và kiêu sa của một nữ tổng tài kiệt xuất. Mặc dù vô cùng lo lắng cho tính mạng của cha, Uyển Lâm vẫn giữ được sự lý tính đáng kinh ngạc. Cô không hề khóc lóc hay hoảng loạn như những cô gái hào môn thông thường, mà lập tức yêu cầu xem xét toàn bộ các chỉ số y khoa và báo cáo kiểm tra độc lập.
"Cắt cụt chi sẽ khiến cha tôi mất đi khả năng vận động vĩnh viễn và ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần của ông." Uyển Lâm trầm giọng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. "Tôi cần một giải pháp khác. Có phương pháp điều trị bảo tồn nào có thể giữ lại bàn chân cho cha tôi hay không?"
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh mở ra, Tạ Khắc Bách bước vào với vẻ mặt tràn đầy tự tin, theo sau là hai trợ lý bưng một chiếc hộp y tế chuyên dụng được thiết kế vô cùng sang trọng. Hắn cúi chào Uyển Lâm đầy lịch lãm: "Cô Uyển Lâm, tôi là Tạ Khắc Bách, CEO của Bách Dược Group. Tôi mang đến đây giải pháp cứu mạng cho Chủ tịch Giang mà không cần phải cắt cụt chân. Đây là 'Bách Dược Linh' – siêu gel sinh học thảo dược được phát triển độc quyền bởi phòng lab của chúng tôi, đã được cấp bằng sáng chế quốc gia. Chất gel này có khả năng tái tạo tế bào hoại tử thần kỳ nhờ sự kết hợp giữa tinh hoa thảo dược cổ truyền Sapa và công nghệ nano Tây y hiện đại."
Bách Dược Group đang điên cuồng tìm kiếm nguồn vốn đầu tư ba trăm tỷ đồng từ Nam Phương Capital để bảo chứng cho thương vụ IPO sắp tới. Hắn biết rõ nếu chữa khỏi cho ông Giang, khoản tiền khổng lồ đó sẽ lập tức được giải ngân và cổ phiếu của hắn sẽ tăng phi mã khi niêm yết. Hắn nhìn Uyển Lâm đầy ẩn ý: "Chỉ cần Nam Phương Capital đặt bút ký vào hợp đồng đầu tư chiến lược trị giá ba trăm tỷ đồng tối nay, tôi sẽ lập tức cho các bác sĩ áp dụng liệu trình Sapaderm đặc trị này cho Chủ tịch Giang. Tôi cam đoan chân của ông ấy sẽ lành lặn hoàn toàn sau một tuần."
Uyển Lâm nheo mắt nhìn chiếc hộp y tế, rồi nhìn sang Tạ Khắc Bách với ánh mắt sắc sảo đầy cảnh giác. Sự lý tính của một chuyên gia tài chính hàng đầu khiến cô không dễ dàng tin vào những lời quảng cáo đường mật: "Anh Bách, tôi chỉ ký hợp đồng đầu tư sau khi đã tiến hành thẩm định pháp lý toàn diện đối với bằng sáng chế của anh và có kết quả thử nghiệm lâm sàng thực tế trên cha tôi. Tôi đồng ý cho anh sử dụng loại gel này để điều trị thử nghiệm dưới sự giám sát chặt chẽ của hội đồng y khoa bệnh viện 108. Nhưng dòng vốn ba trăm tỷ của Nam Phương Capital sẽ chỉ được giải ngân từng phần sau khi các chỉ số sinh hóa của cha tôi chứng minh vết thương thực sự phục hồi một cách sòng phẳng. Hãy bắt đầu điều trị thử nghiệm đi."