Chương 4: Đông Tây Y Biện Chứng Phục Hồi

"Dừng phẫu thuật cắt cụt chi ngay lập tức! Các người làm thế chỉ đẩy nhanh cái chết của bệnh nhân mà thôi!"

Một giọng nói trầm ổn, vang dội đầy uy lực đột ngột cắt ngang bầu không khí hoảng loạn của phòng cấp cứu. Cao Vĩnh An bước vào, đĩnh đạc trong chiếc áo khoác đơn giản nhưng đôi mắt đen sâu thẳm toát lên sự tự tin sắt đá của một bậc thầy y dược thực thụ. Đi bên cạnh anh là hai nhân viên bảo vệ của khách sạn Metropole đã được Uyển Lâm bí mật liên hệ để đưa anh vượt qua hàng rào an ninh nghiêm ngặt của bệnh viện.

"Cao Vĩnh An? Thằng nghiên cứu sinh quèn bị sa thải kia, ai cho phép mày bước vào đây phá hoại? Các bác sĩ mau đuổi nó ra ngoài!" Tạ Khắc Bách hét lên đầy hoảng loạn, cố gắng che giấu sự tội lỗi của mình.

"Im miệng!" Đặng Uyển Lâm quay phắt lại, ánh mắt sắc sảo như dao cạo găm thẳng vào Bách khiến hắn lập tức câm lặng. Cô nhìn sang Vĩnh An, giọng nói run rẩy nhưng vẫn giữ được sự lý tính tột cùng: "Anh An, anh biết cách cứu cha tôi đúng không? Hãy chứng minh bằng khoa học thực tế, tôi không thể đặt cược sinh mạng của cha tôi vào những lời nói suông."

Vĩnh An không hề phí một giây nào. Anh bước nhanh đến giường bệnh, mở chiếc túi da chuyên dụng, lấy ra một tuýp gel màu xanh ngọc trong suốt – phiên bản Sapaderm hoàn thiện được chiết xuất từ Sâm Hoàng Liên Sapa hoang dã chứa enzyme Lectin HL-26 tinh khiết theo đúng quy trình ly tâm lạnh độc quyền: "Cô Uyển Lâm, chất gel Bách Dược Linh của Tạ Khắc Bách bị thiếu đi liên kết peptide của enzyme Lectin HL-26 nên khi tiếp xúc với dịch vết thương sẽ bị oxy hóa thành axit corrosive tàn phá tế bào. Bản chất của Đông y là dùng thảo dược để kích hoạt năng lượng tự chữa lành của cơ thể, nhưng phải kết hợp với y lý Tây y để kiểm chứng lâm sàng. Tôi sẽ dùng bài thuốc đắp từ Sâm Hoàng Liên này để trung hòa hoàn toàn độc tố gốc axit tại chỗ, cứu mạng ông Giang tạm thời trong mười lăm phút. Sau đó, tôi cần các bác sĩ Tây y tiến hành kiểm tra Doppler mạch máu để chứng minh kết quả kỳ diệu."

Vĩnh An nhanh chóng dùng nước muối sinh lý rửa sạch lớp gel đen bẩn thỉu của Bách, rồi thoa lớp gel Sapaderm màu xanh ngọc trong suốt lên bàn chân hoại tử của ông Giang. Tiếp đó, anh lấy từ hộp châm cứu bạc ra năm cây kim dài, nhanh châm vào các huyệt huyết hải, túc tam lý, tam âm giao để thông mạch hoạt huyết, kích hoạt hệ tuần hoàn ngoại vi hoạt động trở lại dưới tác dụng hoạt chất của sâm Hoàng Liên. Mùi thảo dược thơm dịu mát lan tỏa khắp căn phòng, át đi mùi mủ hoại tử tanh tao.

Chỉ mười phút sau, phép màu Đông - Tây y biện chứng đã xuất hiện trước sự chứng kiến của toàn thể hội đồng y khoa. Nhịp tim của Chủ tịch Đặng Trường Giang trên máy giám sát từ từ tăng trở lại từ 40 lên 75 lần/phút, huyết áp ổn định hoàn hảo ở mức 115/75. Sắc mặt xám ngoét của ông dần trở nên hồng hào, hơi thở sâu và đều đặn, ông khẽ mở mắt nhìn con gái rồi ngủ say một cách bình yên, không còn một chút dấu hiệu co giật.

"Bác sĩ, mau tiến hành siêu âm Doppler mạch máu ngoại vi ngay lập tức!" Vị giáo sư Tây y hô to đầy phấn khích. Kỹ thuật viên nhanh chóng đưa máy siêu âm đến giường bệnh, di chuyển đầu dò dọc theo cẳng chân phải của ông Giang. Trên màn hình máy siêu âm Doppler, những đường sóng màu đỏ và xanh biểu thị dòng máu chảy xiết bất ngờ bùng nổ dữ dội. Vị giáo sư chỉ vào màn hình, giọng run rẩy vì kinh ngạc tột độ: "Thật kỳ diệu! Dòng máu động mạch chày sau vốn bị tắc nghẽn hoàn toàn nay đã lưu thông trơn tru trở lại! Nồng độ oxy hóa tế bào biểu mô đã tăng từ 30% lên mức bình thường 95%! Các tế bào hoại tử đang được đào thải tự nhiên, và các mô hạt mới đang tái tạo với tốc độ kinh ngạc! Bàn chân phải của Chủ tịch Giang đã được cứu sống hoàn toàn mà không cần cắt cụt chi! Đây là một kỳ tích lâm sàng xuất sắc nhất lịch sử y dược Việt Nam!"

Nghe lời khẳng định của vị giáo sư Tây y hàng đầu, toàn bộ các bác sĩ trong phòng bệnh đồng loạt vỗ tay rền vang. Cao Vĩnh An nhẹ nhàng rút các cây kim bạc, lau sạch mồ hôi trên trán và mỉm cười nhìn Uyển Lâm. Sự bế tắc tột cùng đã được đập tan bằng tri thức khoa học và bản lĩnh sắt đá. Anh quay sang nhìn Tạ Khắc Bách đang đứng như trời trồng ở góc phòng, đầu gối bủn rủn run bần bật, sắc mặt xám ngoét không còn một giọt máu khi nhận ra quả bom dối trá của mình đã hoàn toàn bị tháo ngòi nổ tàn khốc.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...