Chương 3: Một Trang Sao Kê Làm Cả Phòng Im Lặng

Buổi kiểm tra chéo diễn ra trong phòng kính thuê tạm, có đại diện đối tác, luật sư và hai bên truyền thông.

Quốc Bảo đến muộn mười phút để lấy khí thế.

Thảo Vy đi cạnh hắn, váy áo chỉnh tề nhưng mí mắt hơi sưng.

Quốc Bảo mở đầu bằng câu quen thuộc: Khang chỉ là người làm thuê ảo tưởng công lao.

Hắn yêu cầu đối tác chấm dứt mọi liên hệ với Khang, rồi bóng gió rằng Tuệ Lâm đang bị một kẻ nghèo lợi dụng.

Vài người cười nhẹ, nhưng tiếng cười tắt khi máy chiếu bật lên.

Nguyễn Minh Khang không tranh giành micro, cũng không kể khổ để mua lấy vài giây thương hại.

Anh đặt cặp da cũ lên bàn, mở khóa từng nấc một.

Tiếng khóa bật ra khô khốc, nhỏ thôi, nhưng đủ khiến những người từng cười nhạo anh vô thức nhìn xuống.

Trong cặp không có lời thanh minh.

Có một trang sao kê Vietcombank có mã giao dịch khớp với email phê duyệt và khoản lợi nhuận Quốc Bảo từng nhận về tài khoản công ty con.

Mỗi tờ giấy đều được đánh số, kẹp theo biên bản sao lưu, mã thời gian và người chứng kiến.

Khang đã từng nghèo đến mức phải đếm từng tờ tiền giữ xe, nhưng anh chưa bao giờ nghèo đến mức bán sạch lương tâm.

Tuệ Lâm không để Khang nói trước.

Cô để kiểm toán viên trình bày mốc thời gian, rồi mới hỏi từng bên có phản đối quy trình xác minh không.

Câu hỏi ấy khóa đường chối của Quốc Bảo.

Nếu hắn đồng ý, hắn phải nghe chứng cứ.

Nếu hắn phản đối, hắn tự thừa nhận mình sợ kiểm tra.

Quốc Bảo cười gằn rằng sao kê có thể bị cắt ghép.

Khang đặt lên bàn phong bì niêm phong chứa xác nhận từ ngân hàng và lịch sử truy cập két.

Con dấu đỏ hiện dưới đèn trắng rõ đến mức người ngồi cuối bàn cũng thấy.

Thảo Vy cúi đầu nhìn điện thoại như thể màn hình có thể cứu cô.

Điều Khang làm tiếp theo khiến cả phòng hụt hơi.

Anh không tung hết chứng cứ.

Anh chỉ đưa ra một mảnh vừa đủ để đối phương tưởng mình còn đường lùi.

Người làm kiểm toán giỏi không đập bàn khi thấy số sai; họ để người gian tự giải thích, càng giải thích càng buộc thêm dây quanh cổ.

Khang hỏi đúng một câu, về đúng một mốc giờ, và chờ.

Không khí trong phòng kính đặc lại như nước trước cơn mưa.

Một trợ lý bên phía Quốc Bảo nuốt khan, còn Mai Thảo Vy cúi xuống chỉnh vòng tay dù nó đã nằm ngay ngắn.

Khoảnh khắc một đối tác cũ hỏi vì sao Khang không công bố sớm, anh chỉ nhìn Quốc Bảo.

“Tôi từng cho anh ta cơ hội trả lại thứ không thuộc về mình.

Anh ta chọn họp báo bôi nhọ tôi.” Không có tiếng quát, nhưng câu ấy rơi xuống như một cú tát.

Tối đó, khi màn hình mạng xã hội vẫn ngập những lời chửi cũ và những lời xin lỗi muộn chưa dám thành câu, Khang ngồi lại với đội của mình.

Anh chia bánh mì nguội, sửa từng file PDF, đổi tên từng phụ lục theo chuẩn lưu trữ.

Lê Tuệ Lâm đặt trước mặt anh một ly nước ấm, không dịu dàng quá mức, cũng không lạnh lùng vô tâm.

“Ngày mai sẽ bẩn hơn hôm nay,” cô nói.

Khang gật đầu.

Anh biết.

Người gian khi bị dồn thường không xin lỗi, họ đốt nhà để che tro.

Cuối buổi, hợp đồng của Quốc Bảo bị tạm hoãn.

Khang bước ra ngoài, nắng Sài Gòn gắt đến chói mắt.

Anh biết mình mới thắng một vòng nhỏ.

Thú bị thương chưa chết; nó sẽ cắn bẩn hơn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...