Chương 7: Bản Giả Có Mã Máy In Thật
Bản tố cáo rửa tiền được gửi từ một email ẩn danh, nhưng giấy in đính kèm lại mang dấu vết mà người vội vàng thường quên: mã máy in chìm ở mép giấy.
Khang đã từng đọc hàng nghìn trang chứng từ, đủ kiên nhẫn để không bỏ qua một vệt xám nhỏ.
Tuệ Lâm mời chuyên viên kỹ thuật đến đối chiếu.
Họ không nói bằng suy đoán mà bằng chuỗi số, ngày bảo trì máy, lô mực và nhật ký in nội bộ.
Mỗi thông tin gõ xuống màn hình là một nhát búa nhỏ lên vẻ tự tin của Quốc Bảo.
Nguyễn Minh Khang không tranh giành micro, cũng không kể khổ để mua lấy vài giây thương hại.
Anh đặt cặp da cũ lên bàn, mở khóa từng nấc một.
Tiếng khóa bật ra khô khốc, nhỏ thôi, nhưng đủ khiến những người từng cười nhạo anh vô thức nhìn xuống.
Trong cặp không có lời thanh minh.
Có bản giám định mã máy in, nhật ký thiết bị văn phòng Quốc Bảo, camera hành lang và email nội bộ yêu cầu tạo hồ sơ vu cáo.
Mỗi tờ giấy đều được đánh số, kẹp theo biên bản sao lưu, mã thời gian và người chứng kiến.
Khang đã từng nghèo đến mức phải đếm từng tờ tiền giữ xe, nhưng anh chưa bao giờ nghèo đến mức bán sạch lương tâm.
Tuệ Lâm chuẩn bị thông cáo nhưng gạch bỏ ba câu quá cay.
Cô nói thắng bằng mỉa mai sẽ làm người đọc quên trọng tâm.
Thứ cần xuất hiện không phải cơn giận của Khang, mà là trình tự pháp lý sạch đến mức đối phương không thể diễn vai bị hại.
Quốc Bảo cố đổ lỗi cho trợ lý.
Nhưng trợ lý của hắn cũng đã giữ lại tin nhắn, trong đó có câu: “In bản đó xong hủy file.” Người quen dùng người khác làm lá chắn cuối cùng bị chính những chiếc lá chắn ấy cắt tay.
Điều Khang làm tiếp theo khiến cả phòng hụt hơi.
Anh không tung hết chứng cứ.
Anh chỉ đưa ra một mảnh vừa đủ để đối phương tưởng mình còn đường lùi.
Người làm kiểm toán giỏi không đập bàn khi thấy số sai; họ để người gian tự giải thích, càng giải thích càng buộc thêm dây quanh cổ.
Khang hỏi đúng một câu, về đúng một mốc giờ, và chờ.
Không khí trong phòng kính đặc lại như nước trước cơn mưa.
Một trợ lý bên phía Quốc Bảo nuốt khan, còn Mai Thảo Vy cúi xuống chỉnh vòng tay dù nó đã nằm ngay ngắn.
Khang thấy mình bình tĩnh hơn ngày đầu.
Không phải vì hết đau, mà vì cơn đau đã có cấu trúc.
Nó không còn là một đám lửa cháy lung tung trong ngực.
Nó thành hồ sơ, thành biên bản, thành từng nhãn màu đỏ, xanh, vàng trên bàn Tuệ Lâm.
Tối đó, khi màn hình mạng xã hội vẫn ngập những lời chửi cũ và những lời xin lỗi muộn chưa dám thành câu, Khang ngồi lại với đội của mình.
Anh chia bánh mì nguội, sửa từng file PDF, đổi tên từng phụ lục theo chuẩn lưu trữ.
Lê Tuệ Lâm đặt trước mặt anh một ly nước ấm, không dịu dàng quá mức, cũng không lạnh lùng vô tâm.
“Ngày mai sẽ bẩn hơn hôm nay,” cô nói.
Khang gật đầu.
Anh biết.
Người gian khi bị dồn thường không xin lỗi, họ đốt nhà để che tro.
Cuối ngày, bên đối tác gửi thông báo mời các bên đến đối chất công khai.
Khang đọc xong, đóng laptop.
Trận này không còn là một người nghèo đi đòi lại tên.
Nó đã trở thành phép thử xem tiền bẩn có thắng được giấy tờ sạch hay không.