Chương 5: Người Tài Xế Mang Phong Bì Lúc Nửa Đêm

Tài xế riêng của Quốc Bảo hẹn gặp Khang ở bãi giữ xe sau một siêu thị, nơi camera công cộng quay được nhưng người đi ngang không để ý.

Người đàn ông ấy đội mũ lưỡi trai, tay cầm túi nylon, mắt không dám nhìn thẳng.

Ông ta từng làm theo lệnh mang phong bì đến văn phòng Tuệ Lâm, từng chở người đi gặp một vài tài khoản truyền thông bẩn.

Khi bị Quốc Bảo bỏ mặc trước nguy cơ bị công an mời làm việc, ông ta mới hiểu mình chỉ là chiếc găng tay dùng xong sẽ bị vứt.

Nguyễn Minh Khang không tranh giành micro, cũng không kể khổ để mua lấy vài giây thương hại.

Anh đặt cặp da cũ lên bàn, mở khóa từng nấc một.

Tiếng khóa bật ra khô khốc, nhỏ thôi, nhưng đủ khiến những người từng cười nhạo anh vô thức nhìn xuống.

Trong cặp không có lời thanh minh.

Có đoạn ghi âm lệnh giao phong bì, định vị xe, ảnh chụp biển số và lịch thanh toán tiền mặt cho nhóm livestream.

Mỗi tờ giấy đều được đánh số, kẹp theo biên bản sao lưu, mã thời gian và người chứng kiến.

Khang đã từng nghèo đến mức phải đếm từng tờ tiền giữ xe, nhưng anh chưa bao giờ nghèo đến mức bán sạch lương tâm.

Tuệ Lâm xử lý lời khai rất khắt khe.

Cô yêu cầu tài xế nói lại từ đầu trước luật sư, tách phần ông ta tận mắt thấy khỏi phần nghe kể, rồi lập biên bản có người chứng kiến.

Cô không để lòng thương biến thành lỗ hổng.

Quốc Bảo nhận tin khi đang ăn tối.

Hắn buông đũa, quai hàm cứng lại.

Lần đầu tiên hắn không quát, chỉ hỏi rất nhỏ: “Nó đưa cho bên nào rồi?” Sự nhỏ giọng ấy còn đáng sợ hơn những lần hắn đập bàn, vì nó cho thấy hắn đã bắt đầu tính đường thoát.

Điều Khang làm tiếp theo khiến cả phòng hụt hơi.

Anh không tung hết chứng cứ.

Anh chỉ đưa ra một mảnh vừa đủ để đối phương tưởng mình còn đường lùi.

Người làm kiểm toán giỏi không đập bàn khi thấy số sai; họ để người gian tự giải thích, càng giải thích càng buộc thêm dây quanh cổ.

Khang hỏi đúng một câu, về đúng một mốc giờ, và chờ.

Không khí trong phòng kính đặc lại như nước trước cơn mưa.

Một trợ lý bên phía Quốc Bảo nuốt khan, còn Mai Thảo Vy cúi xuống chỉnh vòng tay dù nó đã nằm ngay ngắn.

Khang nhìn tài xế run rẩy ký tên.

Anh không thấy hả hê.

Một người yếu bị dùng làm công cụ cũng là nạn nhân của hệ thống bẩn, nhưng nạn nhân không đồng nghĩa vô tội.

Anh chỉ nói: “Chú nói thật đến đâu, pháp luật ghi nhận đến đó.”

Tối đó, khi màn hình mạng xã hội vẫn ngập những lời chửi cũ và những lời xin lỗi muộn chưa dám thành câu, Khang ngồi lại với đội của mình.

Anh chia bánh mì nguội, sửa từng file PDF, đổi tên từng phụ lục theo chuẩn lưu trữ.

Lê Tuệ Lâm đặt trước mặt anh một ly nước ấm, không dịu dàng quá mức, cũng không lạnh lùng vô tâm.

“Ngày mai sẽ bẩn hơn hôm nay,” cô nói.

Khang gật đầu.

Anh biết.

Người gian khi bị dồn thường không xin lỗi, họ đốt nhà để che tro.

Đêm ấy, Quốc Bảo gửi tin nhắn cho Khang: “Quỳ xuống xin lỗi, tao cho mày đường sống.” Khang chụp màn hình, lưu vào hồ sơ rồi trả lời một câu: “Mai nhớ mặc áo tối màu, mồ hôi lạnh sẽ đỡ lộ.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...